Cho Những Mùa Xuân Phai
Cho Những Mùa Xuân Phai
11/09/2018
Cổ Tích Trong Mưa
Cổ Tích Trong Mưa
11/09/2018

Có Một Ngày Biển Tím

Có Một Ngày Biển Tím

Có Một Ngày Biển Tím

Có Một Ngày Biển Tím

Có Một Ngày Biển Tím

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Việt Nam

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Có Một Ngày Biển Tím – Hoàng Thu Dung

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Có Một Ngày Biển TímCó Một Ngày Biển TímĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





Загрузка...

GIỚI THIỆU SÁCH

Có Một Ngày Biển Tím – Hoàng Thu Dung

Thu Vân vén tay áo, nhìn đồng hồ một cách sốt ruột. Cô đứng lên đi ra đường, theo dõi dòng người tấp nập. Nhưng trong số ấy vẫn không thấy Huệ Linh. Cái người mà bạn bè trong phòng gán cho cái tên “thần hộ mạng” của cộ Nhỏ bạn thuở xa xưa bây giờ đang là một ca sĩ tên tuổi. Cô nàng hẹn ở đây lúc chín giờ, thế mà bây giờ đã hơn mười giờ…
Bây giờ về thì không dám, còn ở lại thì quệ Thu Vân chẳng quen biết ai ở đây, đã vậy lại ngồi ngóc mỏ từ nảy giờ. Trong phòng cách âm nhìn ra, người ngoài đi vào nhìn. Vừa quê vừa ngại. Thật là dở khóc dở cười. “Linh ơi là Linh”!
Thấy đứng ngòai đường hoài cũng kỳ, Thu Vân chán nản trở vào. Phòng ngoài không có lấy một chiếc ghế. Cô rầu rĩ đứng dựa vào tường. Đầu nghiêng qua một bên để mái tóc che bớt mất. Nếu không vì cần việc làm, chắc cô không đủ kiên nhẫn để làm cây cột giữa đường thế này. Người ta bảo những ngôi sao thường mắc bệnh làm cao. Chẵng lẻ nhỏ Linh cũng cư xử như thế với cộ Nghĩa là cô phải chờ đến một, hai giờ mới thấy “sao” xuất hiện? Ở trong phòng, bổng có một người đi ra. Nghe tiếng mở cửa, Thu Vân càng nghiêng đầu xuống cho tóc che kín mặt. Và càng đứng nép vào tường hơn. Cô sợ bị nhìn mặt.
Tiếng chân thật nhẹ, nhưng Thu Vân cũng biết người ấy đang đi về phía mình. Cô đứng nhích ra phía trong nhường đường. Nhưng người ấy không ra ngoài, mà đi đến trước mặt cô:
– Chờ ai vậy cô bé?
Thu Vân hơi ngước lên nhìn, rồi lại cúi mặt xuống:
– Dạ, chờ người bạn.
– Ai vậy?
– Tên nó là Linh, Huệ Linh.
– A, Huệ Linh hả? Cô nàng là chúa đi trễ. Tôi cũng đang chờ cô ta nãy giờ.
– Vậy à?
– Cô ta hẹn em ở đây à?
– Dạ.
– Để làm gì? Đi chơi hay là giới thiệu với ai?
Thu Vân đứng im hoang mang. Cô đang tự hỏi cô nên nói thật với người thanh niên lạ hoắc này không. Cô không thích nói chuyện riêng của mình với người lạ. Đó là bản năng. Nhưng kinh nghiệm đi tìm việc cho cô biết rằng, không nên nhút nhát hay xa cách. Biết đâu đây cũng là người mà Huệ Linh sẽ giới thiệu cô.
Cô định trả lời thì anh ta đã lên tiếng, giọng có chút mệnh lệnh:
– Ngước mặt lên xem nào?
Thu Vân rụt rè ngước lên cho anh ta nhìn. Cô nhận thấy trong mắt anh ta lóe lên một cái gì đó không thể gọi tên. Nhưng điều đó chỉ thoáng quạ Rồi anh ta chống tay vào tường, đứng hẳn đối diện với cô:
– Nói thật đi, đừng ngại, cô hẹn với Huệ Linh để làm gì? Có phải cô ta hứa sẽ giới thiệu em với một người không?
– Dạ, nó bảo sẽ giới thiệu với nhạc sĩ Quốc Tuấn.
Nói xong câu đó, Thu Vân chợt đỏ mặt. Cô nghe anh ta “à” lên một tiếng nhỏ, rồi lặp lại:
– Giới thiệu với Quốc Tuấn à?
– Vâng.
– Cô muốn làm ca sĩ à?
Anh ta vừa hỏi vừa nhìn mặt cô chằm chằm. Làm Thu Vân càng thấy ngượng, cô lúng túng bào chữa:
– Dạ không phải thế đâu, tôi chỉ muốn đi hát thôi, đó cũng là một việc làm, tại vì…
Thu Vân lúng túng im bặt. Còn anh ta thì bật cười. Và búng tay cái tách:
– Đi hát tức là làm ca sĩ, nói cách nào cũng vậy thôi. Đứng thẳng lên cho tôi xem nào.
Thu Vân hơi ngần ngại. Nhưng cách ra lệnh của anh ta làm cô nghĩ rằng anh ta rất có uy quyền ở đây. Cho nên dù không biết đó là ai, cô cũng làm theo một cách máy móc.
– Ngẩng lên, và nhìn thẳng vào tôi. – Anh ta lại ra lệnh.
– Dạ.
Thu Vân hơi ngước lên, cô dẹp sự nhút nhát để nhìn vào mặt anh tạ Rồi lại cụp mắt xuống. Anh ta lắc đầu, buông cho một nhận xét:
– Rụt rè quá, lên sân khấu mà thiếu tự tin thì còn tinh thần đâu mà hát.
Thu Vân buột miệng:
– Dạ, vậy thì tôi không lên sân khấu, chỉ xin hát trong phòng rồi thu âm, như mấy người trong đó, được không ạ?
Vừa nói cô vừa quay đầu nhìn qua phòng kiếng. Và cô lập tức hối hận câu nói của mình ngay, khi thấy anh ta nhướng mắt:
– Thu băng à?
Anh ta mỉm cười, khoát tay một cái, và lặp lại:
– Thu băng à, chưa có một chút tên mà lại muốn thu băng à? Ừ, dù sao đó cũng là một ý nghĩ, mạnh dạn đi lên em.
Ngay lúc đó có tiếng giày nện còm cọp trên gạch, tiếp theo đó là tiếng của Huệ Linh:
– Đợi có lâu không, xin lỗi xin lỗi. Trời ơi, đợi vá xe lâu muốn chết, định gọi điện cho mày, nhưng nhớ ra mày không có máy riêng, xin lỗi nhé, xin lỗi. Ủa, anh Tuấn biết nó à?
– Mới biết.
Thu Vân ngỡ ngàng nhìn lên:
– Anh là nhạc sĩ, là người mà…
Huệ Linh láu cháu xen vào:
– Đây là người mà tao sẽ giới thiệu với mày đấy, ra mắt sư phụ đi.
Quốc Tuấn xua tay:
– Khỏi cần giới thiệu nữa, qua bên quán nói chuyện.
Anh ta đi ra cửa, Huệ Linh kéo tay Thu Vân đi theo, cô dặn nho nhỏ:
– Anh ấy hỏi gì cũng nói biết, không biết cũng gật đầu luôn, nhớ chưa. Cứ nói cho dữ vô, mình mà hiền quá tụi nó coi thường lắm.


Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Загрузка...