Bước Đi Nhỏ Thay Đổi Cuộc Đời
Bước Đi Nhỏ Thay Đổi Cuộc Đời
11/09/2018
Dũng cảm: Vui sống hiểm nguy
Dũng cảm: Vui sống hiểm nguy
11/09/2018

Dành Cho Những Cô Gái Đang Yêu

Dành Cho Những Cô Gái Đang Yêu

Dành Cho Những Cô Gái Đang Yêu

Dành Cho Những Cô Gái Đang Yêu

Dành Cho Những Cô Gái Đang Yêu

Tác Giả:

Danh mục: Kỹ Năng

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Dành Cho Những Cô Gái Đang Yêu – Margaret Kent

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Dành Cho Những Cô Gái Đang YêuDành Cho Những Cô Gái Đang YêuĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





Загрузка...

GIỚI THIỆU SÁCH

Dành Cho Những Cô Gái Đang Yêu – Margaret Kent

Chúc mừng bạn đã chọn đọc cuốn sách Dành cho những cô gái đang yêu. Tôi thật sự lấy làm vui sướng và hãnh diện khi cuốn sách này đã giúp ích được hàng triệu độc giả trên toàn thế giới, khởi đầu là tại Mỹ – nơi nó nằm trong danh sách xếp hạng các tác phẩm bán chạy nhất trong suốt mười sáu tuần liền của tạp chí The New York Times. Và sau đây là câu chuyện dẫn đến lý do vì sao tôi viết cuốn sách này.
Cũng giống như đa số phụ nữ khác, tôi lớn lên với suy nghĩ sau này mình sẽ có một người chồng tuyệt vời, những đứa con xinh xắn, một ngôi nhà khang trang và một công việc thú vị. Tôi cứ nghĩ những điều này “rồi sẽ phải đến” như thể “cuộc sống là phải thế”. Tôi đi học, đều đặn đến nhà thờ rồi kết bạn với nhiều người nhưng chưa bao giờ ngồi lại hoạch định tương lai của mình. Mãi đến khi hai mươi tuổi tôi mới bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về cuộc đời mình, trong đó có cả việc hôn nhân.
Cha tôi là Jack Bradfield. Ông rời New Jersey để đến sống ở Miami vào năm 1926, thời mà ở đây còn nhiều ngựa đến nỗi chẳng ai buồn đếm chúng. Còn mẹ tôi, bà Hilda Arechavaleta, thì từ Havana đến vùng đất ấy sau cha tôi mười năm. Và hai người đã cưới nhau vào năm 1941.
Cuối mùa hè năm 1942, tôi ra đời tại Miami, giữa thời điểm sục sôi của Thế chiến thứ II. Lo lắng cho sự an toàn của gia đình, cha tôi thường xuyên gởi mẹ con tôi về Cuba.
Ở Havana, chúng tôi có cả một gia đình lớn.Bác tôi là đại sứ Cuba, ông sống và làm việc ở nhiều nước khác nhau trên thế giới. Mấy người con của bác làm nghề luật và nghề y, còn tôi, tôi quyết định sẽ theo nghiệp của ông.
Cuộc sống của tôi diễn tiến tốt đẹp cho đến cuối năm 1958. Tôi chuẩn bị tốt nghiệp phổ thông và xa nhà để theo học ngành ngoại giao ở một trường đại học. Khi đó, lập gia đình là điều tôi chưa hề nghĩ tới.
Thế rồi đến năm 1959, diễn biến chính trị tại Cuba đã khiến cả gia đình bên ngoại tôi di cư đến Mỹ. Căn nhà ở Miami của chúng tôi rất bé, chỉ đủ chỗ cho gia đình nhỏ của tôi. Vậy mà bấy giờ, chúng tôi đã phải dồn cả một đại gia đình vào đó, bao gồm các cô chú, anh em họ và kể cả những người họ hàng lớn tuổi. Chưa bao giờ tôi phải trải qua cảnh ăn ở chật chội đó. Những kế hoạch du ngoạn châu Âu và đi học ở nước ngoài của tôi đành phải hoãn lại vô thời hạn. Nhiều người họ hàng của tôi không biết nói tiếng Anh và họ vẫn còn bị sốc trước những diễn biến quá nhanh của thời cuộc. Lúc này, vì nghĩ cả nhà đang cần mình làm chỗ dựa nên tôi quyết định ghi danh vào học tại Đại học Barry, một trường có học phí thấp, và đi làm gần như toàn thời gian cho một công ty điện thoại.
Hai mươi tuổi, tôi tốt nghiệp đại học và bắt đầu đi dạy cho một trường trung học cùng các chương trình hỗ trợ dành cho người trưởng thành ở Miami. Sau đó, tôi tiếp tục học lên tại học viện Tecnológico de Monterrey ở Mexico và bắt đầu giao thiệp rộng. Lúc đó, tôi cũng dần nghĩ đến chuyện lập gia đình. Tôi biết rằng muốn đạt được điều mình mong muốn, tôi phải hoạch định kế hoạch rõ ràng và phải nỗ lực không ngừng.Tuy nhiên lúc ấy, tôi lại chưa biết phải bắt đầu như thế nào. Tôi tự hỏi vì sao có rất nhiều phụ nữ chẳng ra gì (theo nhận xét của tôi) nhưng lại lấy được người chồng rất tuyệt vời, trong khi có rất nhiều phụ nữ tốt và xứng đáng (cũng theo nhận xét của tôi) thì không. Và tôi đã tự hỏi:
Tại sao phụ nữ lại thường lấy phải những người đàn ông không thuộc tuýp của họ và thường thất vọng trong hôn nhân?
Tại sao phụ nữ không lấy được người đàn ông mà họ mong muốn?
Tại sao việc hẹn hò lại khó khăn đến vậy?
Tại sao đàn ông lại không thích hôn nhân?
Vậy đàn ông muốn gì?
Tôi cũng nhận ra rằng có rất nhiều phụ nữ tuyệt vời muốn lập gia đình nhưng chẳng bao giờ thực hiện được điều đó. Tệ hơn nữa là trong số đó có nhiều phụ nữ đã bước sang tuổi ba mươi, bốn mươi. Theo kết quả của nhiều cuộc điều tra thì khả năng lập gia đình tỷ lệ nghịch với tuổi tác của người phụ nữ, nghĩa là cứ qua một năm thì cơ hội lập gia đình của họ lại giảm xuống. Vậy là với những thắc mắc của mình về hôn nhân, tôi quyết định đi tìm câu trả lời.
Năm 1967, tôi dạy tiếng Tây Ban Nha và tiếng Pháp ở trường trung học vào ban ngày, còn dạy tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha cho các lớp dành cho người lớn vào buổi tối. Lúc ấy, một trong những học sinh tại lớp tiếng Tây Ban Nha vào ban đêm của tôi là George Kent. Trước kia, anh là thầy tu dòng Tên và là một kỹ sư. Về sau, anh ấy trở thành một luật sư đồng thời là bác sĩ tâm lý. George có nhiều bệnh nhân và khách hàng nói tiếng Tây Ban Nha nên nhờ tôi làm thông dịch viên giúp.
Là một luật sư, George có nhiều khách hàng nữ bị chồng bỏ rơi sau nhiều năm chung sống. Họ suy sụp tinh thần và rất lo lắng về cuộc sống của mình.Còn khi hành nghề bác sĩ tâm lý, anh lại có nhiều bệnh nhân là các phụ nữ độc thân đang thất vọng về cơ hội lập gia đình của mình. Khi làm việc với George, tôi nhận ra nhiều khuôn mẫu giống nhau giữa các trường hợp này. Thế là tôi quyết định biến chúng thành một chiến lược để cưới được George, người mà tôi đã đem lòng yêu thương.
Tôi bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình vào tháng Chín năm 1968. Đến Giáng sinh năm đó, George đã ngỏ lời cầu hôn với tôi. Chúng tôi đính hôn vào lễ Tình nhân năm 1969 và cưới nhau vào tháng Sáu năm đó.
Nhiều bạn bè biết chuyện đã đề nghị tôi giúp họ. Thế là tôi tổ chức một khóa huấn luyện cho sáu người và tất cả đều lấy chồng trong khoảng sáu tháng sau khi kết thúc khóa học.
Từ năm 1969 đến năm 1979, khoảng bốn trăm người đã hoàn thành khóa học này và tất cả đều đã lấy chồng trong vòng bốn năm sau đó, nhưng phần lớn trong số họ đã kết hôn trong vòng hai năm sau. Thế là tôi bắt đầu tạo ra một công thức về chiến lược lấy chồng toàn diện, bao gồm hai phần cơ bản:
Chiến lược hôn nhân phải đề cập đến mọi khía cạnh của tiến trình hôn nhân. Chiến lược đó phải bắt đầu từ trước khi người phụ nữ có cuộc gặp gỡ đầu tiên với nam giới, tiếp tục trải dài qua các giai đoạn hẹn hò, chọn lọc rồi đi đến hôn nhân và sau đó là duy trì cuộc sống vợ chồng hạnh phúc. Tôi cũng nhận thấy rằng các cuốn sách về hôn nhân thường chỉ đề cập đến một khía cạnh của vấn đề, chẳng hạn như làm thế nào để gặp gỡ người đàn ông như mong muốn hoặc phải lên kế hoạch cho việc cưới xin ra sao, nhưng lại không hề mang đến cho phụ nữ những kỹ năng cần thiết để đi từ việc gặp gỡ người mình thích đến việc tổ chức đám cưới.Đó chính là những gì tôi mong muốn thực hiện: nối liền hai vấn đề này. Chiến lược hôn nhân cần mang tính phổ biến trên toàn cầu, áp dụng được cho mọi nền văn hóa đồng thời tôn trọng mọi điều kiện kinh tế, tôn giáo, phong tục… Sau này, tôi đã có cơ hội ứng dụng các kỹ năng được trình bày trong cuốn sách này tại nhiều nước khác nhau như Mỹ, Canada, Anh, Mexico, Brazil, Ý, Ireland, Liên Xô cũ, Cộng hòa Czech, Hungary, Trung Quốc, Israel và Nhật Bản.Có thế mới thấy nhu cầu của bạn đọc trên toàn thế giới về vấn đề này quả đáng kinh ngạc! Dành cho những cô gái đang yêu đã được phát hành tại hơn ba mươi quốc gia.Bởi phụ nữ, dù đang sống ở đâu và có nền văn hóa khác nhau như thế nào, thì họ vẫn gặp phải một số khó khăn chung trong việc cưới được người đàn ông họ mong muốn. Cuộc hôn nhân đầu tiên của tôi đã kết thúc trong bi thương. Sự ra đi đột ngột của George vào năm 1979 khiến tôi chìm trong đau khổ suốt hơn một năm trời. Nhưng sau đó, tôi đã quyết định sẽ bắt đầu lại cuộc sống và tìm một người chồng khác, mặc cho lúc đó tôi đã gần 40! Tôi đăng ký học luật vào năm 1980, tốt nghiệp vào năm 1983 rồi trở thành luật sư bang Florida.
Thế rồi tôi gặp Robert Feinschreiber, một chuyên gia ngành thuế vào ngày 30 tháng 12 năm 1981. Và chúng tôi đã cưới nhau vào ngày 30 tháng 12 năm 1984. Mặc dù tôi vẫn thường ủng hộ quan điểm nên cưới nhau sau hai năm quen biết, nhưng lần này, phải mất đến ba năm chúng tôi mới đi đến đám cưới. Tại sao? Tại vì tôi chỉ bắt đầu hẹn hò với Robert một năm rưỡi sau khi gặp anh.
Dĩ nhiên, tôi cũng đã áp dụng chiến lược hôn nhân với Robert. Anh ấy rất thông minh và nhạy cảm. Robert thường nói với tôi rằng: “Anh biết là em đang làm điều gì đó khác biệt. Hãy hứa với anh là em sẽ không bao giờ dừng lại nhé!”.


Загрузка...