Đấu Trường Đẫm Máu
Đấu Trường Đẫm Máu
11/09/2018
Dòng Thác Cuốn
Dòng Thác Cuốn
11/09/2018

Đi Tìm Chiếc Bình Graal

Đi Tìm Chiếc Bình Graal

Đi Tìm Chiếc Bình Graal

Đi Tìm Chiếc Bình Graal

Đi Tìm Chiếc Bình Graal

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Đi Tìm Chiếc Bình Graal – Vincent Watelet

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Đi Tìm Chiếc Bình GraalĐi Tìm Chiếc Bình GraalĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





Загрузка...

GIỚI THIỆU SÁCH

Đi Tìm Chiếc Bình Graal – Vincent Watelet

Thưa độc giả đáng kính, đây là câu chuyện chiếc bình thiêng có tên là Graal trong đó đã chứa những giọt máu quý giá của Đấng Cứu Thế vào ngày Chúa tử nạn trên cây thánh giá để cứu vãn những nỗi khổ của loài người.
Một thiên thần đã đọc cho Joséphé viết nên câu chuyện này. Đến lượt tôi, tôi lại kể các bạn nghe để các bạn biết sự thật về những hiệp sĩ và những con người thần thánh qua các cuộc phiêu lưu kỳ lạ đầy nguy hiểm của mình đã làm thế nào để cuối cùng chinh phục được chiếc bình Graal.
Vào thời kỳ Chúa tử nạn trên cây thánh giá, ở Jérusalem có một người tốt bụng và chính trực tên là Joséphé d’ Arimathie, ông đã đi theo Chúa trên tất cả các chặng đường đau khổ của Người.
Nghe nói chính Joséphé đã hứng những giọt máu chảy ra từ những vết thương của Chúa vào trong chiếc bình Graal, chiếc bình thiêng này được giữ và lưu truyền trong gia đình Joséphé từ đời cha sang đời con trong thời gian rất dài.
Rồi một hôm, chiếc bình Graal, sau khi đã chu du qua nhiều đại dương, được mang tới nước Anh do một người cháu họ lâu đời của Joséphé, mà người ta chỉ biết dưới tên gọi “Vua Câu Cá”.
Vị vua này không trị vì như các vị vua khác trên trái đất mà cho xây tại một nơi bí mật một lâu đài rộng mênh mông xứng đáng lưu giữ chiếc bình thiêng, sau đó giam mình trong lâu đài để cầu nguyện.
ít lâu sau một vị vua mới lên ngai vàng vương quốc Anh, tức là vua Arthur.
Mười năm đầu dưới thời vua Arthur trị vì là những năm thịnh vượng chưa từng thấy của vương quốc. Nhà vua vừa mạnh mẽ hiệu quả lại vừa khôn ngoan, triều đình của ngài là triều đình cực kỳ hùng cường. Phải nói rằng theo lời khuyên của thuật sĩ Merlin, vua Arthur đã chiêu dụ được các hiệp sĩ chọn lựa nhất, có tới ba trăm bảy mươi hiệp sĩ quây quần quanh ngài.
Các hiệp sĩ này thường lui tới triều đình để tiệc tùng và kể lại các cuộc phiêu lưu kỳ thú nhất của mình trong những ngày tung hoành ngang.dọc khắp vương quốc. Họ ngồi quanh một chiếc bàn vô cùng lớn, một chiếc bàn tròn để vị thế ai cũng như ai, tránh sự cãi cọ tranh giành nhau chỗ ngồi. Đây lại thêm một ý nghĩ khôn khéo của Mer-lin.
Chính vì lý do đó mà các hiệp sĩ có vinh dự ngồi ở đây được mệnh danh là “Hiệp sĩ của Chiếc Bàn Tròn”.
Nhà vua thì đức độ và công minh, các hiệp sĩ của ngài thì vua ra sao quần thần thế ấy, vương quốc ngày càng có uy thế. Nhưng đến năm thứ mười của triều đại bỗng xảy ra một sự kiện khủng khiếp.
Một hôm, nhà vua tỉnh dậy thấy mình buồn vô hạn. Tất cả những đức tính làm cho Ngài nổi tiếng biến mất hết. Ngài không muốn thiết triều, bỏ bễ mọi công việc của vương quốc, suốt ngày lang thang trong các hành lang của cung điện như một tâm hồn đau khổ.
Các bác sĩ, các thuật sĩ sáng suốt nhất đều ra mắt triều đình mong chữa khỏi chứng u uất cho quân vương mình. Nhưng không kết quả:
chứng sầu muộn của nhà vua vẫn hoàn toàn bí ẩn.
Vua thế nào triều đình thế ấy. Việc thiện hiếm có dịp thực hiện do đó các hiệp sĩ Bàn Tròn dần dần bỏ triều đình phân tán đi mọi nơi mong tìm những cuộc phiêu lưu kỳ diệu mà cũng ngày càng trở nên hiếm hoi chứ không nhiều như trước. Chỉ còn lại hai mươi nhăm hiệp sĩ trung thành với triều đình mà thôi.
Người vợ dịu dàng của vua Arthur, hoàng hậu Guinevière, dĩ nhiên là người đầu tiên bị tình trạng này tác động. Nhưng cũng như mọi người, bà chịu không biết làm thế nào…
Một hôm, vua lại đi lang thang trong cung điện. Thấy hoàng hậu ngồi bên cửa sổ đầm đìa nước mắt, Ngài thở dài tiến lại gần bà.
– Hoàng hậu, Trẫm biết vì sao hoàng hậu buồn. Khổ thay, chính là vì Trẫm đó mà.
– Thưa Đức Vua, ngài nói đúng! Em đã biết một thời, cũng vào một ngày như ngày hôm nay, biết bao nhiêu hiệp sĩ chen chúc ở nơi đây, đông đến nỗi không đếm được. Thế mà ngày nay thật tủi, chẳng còn lại mấy người! Nói thực ra, em sợ rằng Thượng Đế đã quên mất Đức Vua rồi.
– Trẫm biết nói gì với nàng bây giờ, người vợ dịu hiền của Trẫm… Trẫm có cảm giác tất cả nghị lực của mình đều đã tiêu tan. Trẫm biết,.chính vì vậy mà Trẫm mất đi các hiệp sĩ, mất đi lòng thương mến của bạn bè. ôi, nếu như Trẫm biết được căn nguyên bệnh tật hiểm nghèo này!
Bỗng hoàng hậu Guinevière nảy ra một ý nghĩ:
– Thưa Đức Vua, hay là ngài tới ngôi nhà thờ nhỏ Saint-Augustin trong Khu Rừng Trắng?
Nghe nói người ta đến được đó chỉ nhờ may mắn run rủi bước chân. Nơi ấy rất nguy hiểm nhưng cũng đầy những điều kỳ diệu. Người ta còn nói cần gì được nấy miễn là chân thành. Biết đâu ngài sẽ tìm được ở đó lời giải cho những vấn đề của mình.
ý nghĩ này khiến nhà vua lấy lại được chút nghị lực. Đôi mắt ngài lấp lánh một thứ ánh sáng mà lâu nay không ai nhìn thấy:
– Quả vậy, Trẫm phải đi tìm ngôi nhà thờ nhỏ ấy mới được! Khó khăn mấy cũng không nguy hiểm bằng cứ ngồi đây với nỗi nguy hiểm rình rập Trẫm để Trẫm chết đi còn bị nguyền rủa và bị mọi người xa lánh.
Nhà vua vội tới căn phòng nơi tụ tập các bộ hạ thân cận của mình sai đem vũ khí tới ngay và thắng cho Ngài con ngựa tốt nhất.


Загрузка...