Kẻ Vượt Thời Gian
Kẻ Vượt Thời Gian
11/09/2018
Thiên Đường Bình Yên
Thiên Đường Bình Yên
11/09/2018

Đóa Hồng Xôn Xao

Đóa Hồng Xôn Xao

Đóa Hồng Xôn Xao

Đóa Hồng Xôn Xao

Đóa Hồng Xôn Xao

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Đóa Hồng Xôn Xao – Teresa Medeiros

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Đóa Hồng Xôn XaoĐóa Hồng Xôn XaoĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





Загрузка...

GIỚI THIỆU SÁCH

Đóa Hồng Xôn Xao – Teresa Medeiros

Sabrina Cameron cọ một trong những cụm hoa hồng trà của mẹ dưới chiếc mũi hỉnh lên của mình. Những hạt phấn hoa nhỏ xíu cù vào lỗ mũi cô bé. Cô bé hắt hơi, rồi bụm bàn tay mũm mĩm lên mồm và chui tọt vào trong bờ giậu.
Cái người MacDonnell đó đang đến, và chỉ một cử động bất cẩn cuối ngày có thể thấy cả người cô bé tan ra trong nồi thịt hầm của nhà Cameron cho mà xem.
Cô bé rùng mình kinh hãi. Những người MacDonnell thường xuyên ghé thăm hầu hết những cơn ác mộng trong cuộc đời ngắn ngủi của cô bé. Họ là những tên khổng lồ hung tợn, các anh trai cô bé thì thầm qua ánh nến, mang trong mình một nửa đàn ông và một nửa dã thú. Những sinh vật phủ đầy lông lá đi trên hai chân và không mặc gì ngoại trừ những tấm da thú mới lột. Bọn trẻ trong Thung Lũng Cameron run lên hãi hùng vì chúng, và những người đàn ông trưởng thành cẩn thận không đi lang thang xa khỏi làng sau lúc nhá nhem.
Vào những đêm không trăng, khi bầy chó săn gầm gừ và tru lên quanh những bức tường của trang viên, là lúc một tên MacDonnell đang đi săn trong những khu rừng tăm tối, tìm kiếm những cậu bé hoặc cô bé không vâng lời để mang về hang động của hắn.
Sabrina nhón tay vén những tán cây rậm rạp quan sát. Mẹ cô bé đang quỳ bên rìa lối vào khu vườn, xới đất quanh những bụi hồng với chiếc bay bạc. Tia nắng phản chiếu qua những đám mây trĩu nặng hơi nước chuyển thành ánh đỏ đổ tràn trên mái tóc trải dài. Một đàn những chú chó con mặt nhăn như khỉ nép vào chiếc áo choàng bị bỏ đi của bà.
m thanh càu nhàu lẫn trong tiếng cười rúc rích nghe như một lời cảnh cáo khi cánh cổng sắt mở cái rầm và các anh trai của Sabrina chạy rầm rập vào trong vườn. Brian cưỡi lên vai của Alexander, hét tướng lên và đánh anh trai bằng một cành thanh lương trà. Những tiếng rú của Alex chuyển sang rên rỉ. Cậu cong lưng, hất đứa em trai nhỏ lên đám cỏ trơn mượt. Hai cậu bé lăn tròn, khóa chặt lấy nhau trong cuộc chiến, lao thẳng vào những nếp ở chân váy của mẹ chúng.
Elizabeth Cameron gỡ cả đống những búi tóc xoăn màu dâu tây vô tổ chức với kĩ năng từ việc thực hành trong suốt mười năm qua. Những cậu bé bị mắc vào áo chẽn của nhau, thành ra phải bẽn lẽn đầu hàng.
Người mẹ lay chúng dịu dàng, trọng âm trong giọng Anh của bà hầu như nghe không rõ khi buông lời phiền muộn. “Mẹ nên đập hai cái đầu nhỏ bé ương bướng này lại với nhau mới phải. Các con muốn em gái các con học theo những trò tinh nghịch này sao?”
Bà chùi lên bãi cỏ những vết bẩn sau khi lấy tay lau sạch chúng khỏi phần đầu gối của những chiếc quần ngắn vải sọc sặc sỡ mà các con bà mặc. Brian đáp lại mẹ sự giúp đỡ của mình bằng cách phun nước bọt lên lòng bàn tay rồi chùi vết bùn dính trên má mẹ.
Alex đá các gót chân của cậu lại với nhau, âm r trong giọng scốt của cậu tủa ra nghe chừng quan trọng lắm. “Papa gửi chúng con đến với một lời nhắn. Cái tên MacDonnell đó đang đến mẹ ạ.”
Brian thả vào bờ rào đang rung rung một cái liếc nhẹ. “Và họ nói hắn ta đói. Với khẩu vị ưa thích là những bé gái tóc đen.”
Sabrina trườn ra khỏi chốn náu mình của cô bé. “Anh có nhìn thấy hắn không? Hắn thực sự phủ đầy lông từ đầu tới chân à?”
“Ừa, và hắn có những cái răng ranh nhọn hoắt, xòe-tua-tủa-máu-nhỏ-tong-tỏng nữa đó.” Alex co tay thành hình móng vuốt và nhe răng ra với cô bé.
“Alex!” người mẹ gắt. “Ngừng việc nhồi đầy những chuyện tầm phào vào đầu em con đi.”
“Nghe lời mẹ con đi, con trai.” m r du dương nổ lách tách quanh đầu của họ. “Đôi tai bé nhỏ của công chúa của bố giờ rõ ràng đã ngập tràn những lời tầm phào rồi.”
“Papa!” Sabrina nhào vào lòng người đàn ông đứng ở cổng.
Sự xuất hiện của thủ lĩnh Cameron dường như choán hết chỗ của bức tường quanh vườn khi ông cúi xuống đón cô con gái độc nhất nhảy vào lòng mình. Cô bé là một bản sao nhỏ xíu của ông như thể ông đã tự điêu khắc cô bé bằng chính đôi tay của ông vậy. Đôi mắt xanh thẫm của cô bé lấp lánh dưới hàng mi màu khói xám. Khi Sabrina hôn đánh chụt vào hàm râu của ông, ông nháy mắt với vợ mình qua những lọn tóc đen mượt của cô bé.
Sabrina xoắn xoắn đám lông ngực lọt ra khỏi chiếc áo chẽn của cha. “Có thật là, Papa, rằng những người MacDonnell có những chùm lông vĩ đại trên bàn chân và tất cả những cái thìa của họ đều đẽo từ xương người không ạ?”
Alex và Brian đấm vào đứa kia, tắc nghẹn những tiếng cười khúc khích.
“Có lẽ con nên hỏi vị khách của chúng ta khi cậu ấy đến.” Thủ lĩnh Cameron nhìn trừng trừng vào hai con trai. “Cho đến lúc ấy, đừng để ý đến những chuyện nhảm từ mấy đứa ngốc này nghe con.”
Khi ông cúi xuống nhìn Sabrina, cô bé ngước lên ông, một lời thì thầm thoát ra từ hy vọng sâu thẳm ngây thơ của cô bé về cái người MacDonnell ấy. Nhưng ông đã bước về phía vợ mình.


Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Загрузка...