Người Bạn Bí Ẩn
Người Bạn Bí Ẩn
11/09/2018
Nhấn Chuông Đi Đừng Đợi
Nhấn Chuông Đi Đừng Đợi
11/09/2018

Người Tìm Thấy Mặt

Người Tìm Thấy Mặt

Người Tìm Thấy Mặt

Người Tìm Thấy Mặt

Người Tìm Thấy Mặt

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Người Tìm Thấy Mặt – Alexandre Beliaep

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Người Tìm Thấy MặtNgười Tìm Thấy MặtĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





Загрузка...

GIỚI THIỆU SÁCH

Người Tìm Thấy Mặt – Alexandre Beliaep

Thung lũng ngập tuyết. Đàn chó mệt lử kéo chiếc xe trượt. Gã đánh xe thúc đàn chó chạy, nhưng gã cũng mệt, luôn vấp chúi. Trên xe, một người nằm bất lực, đầu thõng xuống. Gã đánh xe ngã. Đàn chó ngừng chạy và nằm bệt cả xuống tuyết như theo lệnh.
Cạnh thung lũng tuyết, có nhiều cây xương rồng mọc. Dưới bóng những cây dẻ xanh tươi một người bé nhỏ đang đi trên hè đường, anh ta nhỏ gần như một chú lùn trong bộ trang phục mùa hè bằng phơ-la-nen may rất khéo và chiếc mũ pa-na-ma rộng vành. Chắc chắn anh ta nhìn thấy chuyện bất hạnh trong thung lũng tuyết hoang vắng, nhưng anh lãnh đạm đi qua.
Qua thung lũng tuyết là bãi đất trống. Phía sau bãi là trảng cát, những cây cọ, một ốc đảo. Ở đây cũng đang xảy ra một thảm kịch khác. Một tên A-rập du mục cưỡi ngựa chộp lấy cô gái đẹp mặc âu phục, vất cô lên yên và phóng ngựa nước đại. Cô gái kêu thét, dang tay, vùng vẫy. Vài người Âu lao tới những con ngựa và nhảy lên đuổi theo.
Người bé nhỏ đưa cặp mắt bối rối nhìn theo ốc đảo, tên A-rập du mục, cuộc săn đuổi rồi bước đi tiếp, chân vung ra trước chẳng khác nào anh làm trò hề.
Qua bãi đất trống tới bờ biển. Một con tàu viễn dương lớn đang ăn hàng. Bốn ống khói thấp và ngả về phía sau đang tuôn khói. Còi tàu rú lên. Một trận ẩu đả xảy ra trên cầu tàu. Có kẻ bị bắt. Có kẻ vùng chạy, rơi xuống…
Lại đến bãi đất trống. Sau đó là những vách đá. Tòa lâu đài thời Trung cổ vươn cao một cách kiêu hãnh, xung quanh là những thành lũy, những hào nước. Một hiệp sĩ đã tới sát lâu đài, đứng trên cầu rút, gã đòi phải mở cổng. Nhiều người lố nhố trong các ngọn tháp. Bỗng chiếc cầu rút bắt đầu kéo lên. Con ngựa hoảng sợ giãy đạp, định nhảy từ trên cầu xuống…
Cũng không chờ xem con ngựa có nhảy được không, hay là nó bị rơi vào bẫy cùng với gã kỵ sĩ, người bé nhỏ nhìn đi nơi khác và lầm bầm tự càu nhàu một mình với vẻ buồn chán:
– Khắp nơi mọi chỗ đều một cảnh ấy… chán thật!
Và anh lại tung chân cao hơn, bước tiếp trên hè đường phẳng lì.
Cũng ở đây, dọc con đường nhựa, dòng xe hơi chạy không ngừng, những chiếc “li-mu-din” bóng lộn kiểu mới nhất và xe “pho” cũ kỹ đủ các màu trắng, xanh lơ, da trời, vàng ánh như bọ kỳ. Những người ngồi trên xe hay đi bộ trên hè đường đều nhìn những bãi tuyết, những ốc đảo, tàu viễn dương, lâu đài Trung cổ, với vẻ lãnh đạm như người bé nhỏ.
Họ quan tâm hơn rất nhiều tới chính con người bé nhỏ ấy. Mọi người đi qua đi lại đều ngoảnh đầu nhìn anh ta. Nhìn thấy người bé nhỏ rồi, mọi người đưa mắt nhìn nhau đầy ý nghĩa. Và trên mặt họ hiện lên những nụ cười, trong ánh mắt họ tỏ sự thích thú mà chỉ những người đi thăm vườn bách thú mới có, khi nhìn thấy một con vật kỳ lạ từ nước ngoài tới. Nhưng đồng thời mọi người lại tỏ vẻ hết sức tôn kính người nhỏ bé kia. Những người quen biết dùng khuỷu tay hích khẽ và thì thầm:
– Nhìn kìa! Pre-xtô! An-tô-ni-ô Pre-xtô đấy!
– Ừ người nhẹ cân thế mà giá cao lắm!
– Sao ông ta không đi ô tô nhỉ? Ông ấy có chiếc xe vào loại tốt nhất thế giới kia mà. Xe đặt sản xuất riêng.
– Đây là cuộc dạo chơi buổi sớm hàng ngày của ông ấy. Xe đi theo sau.
Con người bé nhỏ tiếp tục lặng lẽ đi tới, cố ý để không khác với mọi người, không để ai chú ý đến mình. Nhưng anh cũng chẳng thành công gì hơn con voi đi giữa một đám đông kẻ vô công rồi nghề. Dáng anh khác thường, những cử chỉ, nét mặt cũng khác thường. Mỗi cử động của anh gây ra những trận cười. Bởi vì anh chính là hiện thân của cái cười. Hồi nhỏ anh đã làm trò cười cho những người xung quanh. Anh có thể vui, buồn, trầm ngâm, có thể tức giận, nhưng rồi anh lại quen dần. Làm thế nào được? Hình thù của anh là như vậy.
Anh gần như là một chú lùn, với cái thân người dài nghêu, cặp chân ngắn, đôi tay của người lớn dài chấm đầu gối, một cái đầu to trên dưới thót, giữ lại được những nét cấu tạo trẻ thơ. Đặc biệt là cái mũi to mập, ăn sâu xuống gốc mũi. Đầu mũi cong lên như chiếc giày Thổ Nhĩ Kỳ. Cái mũi này có tính linh hoạt khác thường, nhờ nó không những vẻ mặt mà cả toàn bộ khuôn mặt thay đổi từng giây, từng phút. Pre-xtô là một người quái dạng thật sự, trọn vẹn, nhưng sự quái dạng của anh chẳng có chút gì đáng ghê tởm. Ngược lại, nó còn gây được cảm tình. Lòng tốt và trí tuệ ánh lên trong cặp mắt to sinh động màu nâu sẫm của anh. Anh là tác phẩm duy nhất, phi thường về một mặt nào đó của thiên nhiên.


Загрузка...