Đang tải...

Phong Hải Mê Cung Ngạn

Phong Hải Mê Cung Ngạn

Phong Hải Mê Cung Ngạn

Phong Hải Mê Cung Ngạn

Phong Hải Mê Cung Ngạn

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Phong Hải Mê Cung Ngạn – Ono Fuyumi

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Phong Hải Mê Cung NgạnPhong Hải Mê Cung NgạnĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3

Đang tải...




GIỚI THIỆU SÁCH

Phong Hải Mê Cung Ngạn – Ono Fuyumi

Tuyết rơi.
Những bông tuyết nặng nề và to lớn chậm rãi rơi xuống như không bao giờ kết thúc.
Cậu bé ngẩn đầu lên nhìn bầu trời trắng xóa, nơi những tia sáng màu xám nhạt tỏa xuống. Những bông tuyết lặng lẽ rơi, trong chốc lát đã phủ trắng đất trời. Cậu nhìn bông tuyết lững lờ đậu lại trên vai mình, chúng to như làm bằng thủy tinh bông gòn. Những bông tuyết vẫn tiếp tục đổ xuống trên đôi vai, cánh tay và đôi bàn tay nhỏ bé đã đỏ ửng đi vì lạnh rồi nhanh chóng tan ra thành những giọt nước trong suốt. Hơi thở tỏa khói giữa tuyết trắng lạnh lẽo, cậu quay cổ lại, những làn khói trắng lại tỏa lên bầu trời khiến cơ thể bé bỏng còn lạnh lẽo hơn. Cậu đã đứng đó một giờ, đôi bàn tay nhỏ xíu cùng đầu gối đã đỏ ửng lên như trái chín vì lạnh, nhưng cậu đã hoàn toàn mất cảm giác về chúng. Cho dù cố cọ sát dúi tay hay quần áo thế nào, cậu chỉ cảm nhận được cái lạnh đã tràn vào tận xương tủy. Cậu bé cứ đứng đó, đầu óc trống rỗng, lặng lẽ nhìn lên bầu trời.
Sân vườn này nằm ở phương Bắc, trong góc là một căn nhà kho bỏ hoang. Khe nứt trên bức tường đất bao quanh khiến không khí càng lạnh hơn, ba mặt của sân vườn giáp với nhà chính và nhà kho, còn lại là tường đất. Nhưng giữa bầu trời lạnh lẽo này, không gì có thể khiến cái rét nguôi đi. Trong cái sân vườn không một bóng cây, nơi mùa hè hoa diên vỹ đã từng nở rộ, giờ đây chỉ tràn ngập tuyết trắng.
“Thằng bé này thật ngoan cố.”
Bà nội cậu tuy đã được gả đến vùng Kansai từ lâu nhưng giọng vẫn mang nặng âm sắc địa phương.
“Nó thậm còn không khóc, chỉ khóc một chút thôi cũng cho thấy là nó có hối lỗi, vậy mà nó nhất quyết không khóc.”
“Mẹ, xin đừng nói vậy.”
“Cũng bởi vì cô cưng chiều nó quá nên mới chẳng ra thể thống gì như thế này.”
“Nhưng…”
“Gần đây cha mẹ trẻ các cô chỉ toàn nuông chiều con cái thôi. Dạy con là phải nghiêm khắc.”
“Nhưng thưa mẹ, ở ngoài đó lạnh lắm…”
“Mới tuyết thế này mà lạnh lẽo gì. Nếu không nhận lỗi thì nó vẫn phải tiếp tục đứng đó.”
Cậu vẫn đứng đó.
Chuyện này vốn chỉ là chuyện nhỏ, ai đó đã làm đổ nước rửa bát ra sàn nhà mà không lau sạch, thằng em nhỏ đổ cho cậu nhưng cậu bảo không phải mình. Bà nội vẫn thường bảo nói dối là rất xấu, vì vậy cậu không muốn nói dối rằng mình đã làm việc ấy.

Đang tải...

Nhận Xét Của Bạn:

Загрузка...