Con vịt chết chìm
Con vịt chết chìm
11/09/2018
Chỉ Thuộc Về Anh
Chỉ Thuộc Về Anh
11/09/2018

Rebecca

Rebecca

Rebecca

Rebecca

Rebecca

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Rebecca – Daphne Du Maurier

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
RebeccaRebeccaĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





Загрузка...

GIỚI THIỆU SÁCH

Rebecca – Daphne Du Maurier

Đêm hôm vừa rồi tôi nằm mơ thấy tôi trở về Manderley. Đứng bên hàng rào trước lối đi lớn, tôi không vào được vì hàng rào bị đóng khoá bằng một dây xích. Tôi cất tiếng gọi người gác cổng, chẳng thấy ai trả lời. Nhìn qua những thanh hàng rào sắt gỉ, tôi thấy trong nhà chẳng có bóng người.
Không một chút khói bốc lên từ lò sưởi, và những cửa kính nhỏ rầm thượng hé mở trống hốc. Bỗng nhiên tôi cảm thấy mình có một sức mạnh thần kỳ của những giâc mơ nên tôi luồn được qua những thanh sắt như một con ma. Lối đi trải ra trước mặt tôi hình vòng cung quen thuộc, nhưng lúc tôi tiến vào lại nhận thấy nó đã biến đổi hẳn, chật hẹp và bừa bãi, không còn là lối đi xưa kia nữa.
Trước tiên tôi ngạc nhiên, nhưng khi cúi đầu xuống để tránh một cành cây thấp, tôi chợt hiểu đã có vấn đề gì xảy ra. Thiên nhiên đã đòi lại của cải của nó theo kiểu thâm hiểm là luồn sâu vào trong lối đi những móng dài bền chặt. Rừng luôn luôn đe doạ, ngay cả từ trong thời quá khứ và cuối cùng chúng thắng lợi. Chúng chen chúc, tối tăm và không trật tự vào hai bên lối đi. Nhưng cây dẻ trơ trụi với những cành trắng xoá cùng nhau ngả xuống, đan vào nhau một cách kỳ cục, xây thành một vòm nhà thờ trên đầu tôi. Cũng có những cây khác nữa, những thứ cây mà tôi không nhớ, những cây sên xù xì, những cây du ngoằn ngoèo sát cánh với những cây phong vươn từ dưới đất lên cùng với những bụi to xù và những cây mà tôi không biết tên.
Lối đi chỉ còn là một dải, một vệt của lối cũ, đá sỏi đã bị cỏ lấp hết, rồi rêu và những rễ cây giống như móng vuốt những con mãnh cầm. Đó đây trong rừng cây tôi còn nhận ra những bụi trước kia là những cây cảnh đẹp và duyên dáng: cây thuỷ ngân có hoa xanh nổi tiếng. Không một bàn tay nào chăm sóc chúng, chúng đã trở lên hoang dại, nhánh không có hoa, đen và xấu, vươn cao lên một cách kỳ quái.
Lối đi tội nghiệp mà trước kia chúng tôi vẫn thường đi, bây giờ vòng vèo và có đoạn còn biến mất nữa, nhưng rồi lại xuất hiện sau một thân cây dẻ hoặc qua một vũng nước bùn do mưa dông để lại. Tôi không ngờ là lối đi lại dài đến thế. Những km phải đươc nhân lên đồng thời với những cây cối, và đường đi đó dẫn đến một mê cung, một thứ rừng hoang hỗn mang chứ không phải về nhà. Nhưng rồi bống nhiên nó lại xuất hiện với tôi, xung quanh nó bị những cây cối mọc um tùm và che lấp, và khi tôi đến trước mặt nó, tôi dừng lại, tim đập mạnh, mắt cay sè nước mắt.
Đó là Manderley, Manderley của chúng tôi, bí mật và im lặng như mọi khi với những hòn đá xám bóng dưới ánh trăng trong giấc mơ của tôi, những miếng kính nhỏ ở cửa sổ phản chiếu thảm cỏ xanh và hàng hiên. Thời gian chưa thể phá huỷ sự cân đối hoàn hảo của kiểu kiến trúc ấy, cũng như vị thế nó là một hòn ngọc trong lòng bàn tay.
Hàng hiên xuống đến tận thảm cỏ và thảm cỏ đên tận bể. Lúc quay lại tôi trông thấy nó, chiếc lá bạc thanh bình dưới ánh trăng. Không một làn sóng nào làm gợn mặt nước ấy trong giấc mơ, không một làn mây bị gió tây thổi đến làm tối bầu trời xanh ấy.
Tôi lại quay lại nhìn ngôi nhà, và mặc dù nó vẫn y nguyên như hôm qua lúc chúng tôi rời nó, tôi trông thấy khu vườn ấy cũng đã tuân theo luật rừng. Những cây sơn lựu vươn dài ra đến nhiều mét và chúng hoà lẫn với những bụi cây dại không tên. Một cây tử đinh hương cuốn nhau với một cây dẻ và để cho chúng hợp nhất với nhau chặt chẽ hơn, một cây trường xuân hiểm độc, kẻ thù vĩnh viễn của kiều diễm, cầm tù đôi cây ấy trong mạng lưới của nó. Cây trường xuân đã chiếm được một chỗ lựa chọn trong khu vườn, những cành dài của nó vươn qua thảm cỏ và bám cả vào tường nhà.
Tôi rời bỏ lối đi và bước vào hành lang liền bị những cây gai ngăn giữ, nhưng vì tôi tiến lên trong thần kỳ của giấc mơ nên không gì có thể ngăn cản được tôi. Tôi dừng lại đứng lặng lẽ dưới chân ngôi nhà và tôi có thể thề rằng đó không phải là một cái vỏ rỗng, nó vẫn còn sống và còn thở như trước kia.
Mọi cửa sổ đều được thắp sáng, những rèm cửa nhẹ nhàng lượn sóng trong không khí ban đêm, và ở kia, trong thư viện mà cửa để hé mở, chiếc mùi xoa của tôi hẳn là vẫn phải để trên bàn bên cạnh chiếc bình đầy hoa hồng mua thu.
Những vật chứng cho sự có mặt của chúng tôi còn để dấu lại trong phòng: tờ Thời báo nhàu nát, chiếc đựng tàn với những mẩu thuốc lá, những chiếc gối còn in dấu đầu chúng tôi. Đống tro trong lò, và Jasper, con chó tinh khôn với cặp mắt hiền lành và cái mõm lớn, nó phải đang nằm dài dưới đất, cái đuôi vểnh lên mối khi có tiếng bước chân của chủ.


Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Загрузка...