Thần Chú Thành Công
Thần Chú Thành Công
11/09/2018
Trái Tim Này Thuộc Về Em
Trái Tim Này Thuộc Về Em
11/09/2018

Tình Nhân Trọn Gói

Tình Nhân Trọn Gói

Tình Nhân Trọn Gói

Tình Nhân Trọn Gói

Tình Nhân Trọn Gói

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Tình Nhân Trọn Gói – Anna Oliver

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Tình Nhân Trọn GóiTình Nhân Trọn GóiĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3

Loading...

GIỚI THIỆU SÁCH

Tình Nhân Trọn Gói – Anna Oliver

dặc để cùng cô đi dự đám cưới trong khi nhẽ ra chị có thể thoải mái lăn lóc ngủ nghê trên giường nào?”
Mariel Davenport liếc nhìn cô em Phoebe qua cái ly uống sâm-panh – dù ly của Mariel sóng sánh nước khoáng. Sau những giờ phút căng thẳng gói ghém đồ đạc và tránh mặt cánh nhà báo, tiếp đó là chuyến bay dài xuất phát từ Paris, thứ cuối cùng cô cần chính là chất cồn.
Cô nhìn lướt đám người thượng lưu đắm mình trong đám trang sức kim cương, y phục lộng lẫy cùng mùi nước hoa Pháp. Vài người cô có biết sơ sơ, đa phần đều là người lạ. Mười năm đã qua mới thực dài biết bao.
Phoebe thoáng cười, đôi mắt nâu sáng lấp lánh. “Vì chị là chị cả của em, vì chị rất yêu quý em và vì chị em mình chưa gặp lại nhau sau chuyến thăm Địa Trung Hải từ ba năm trước.”
Một bên lông mày của Mariel cong vòng lên. “Không phải vì bạn trai em bỏ em lại ở…?”
“Bạn trai cũ,” Phoebe lầm bầm, vẻ tươi tắn biến mất hẳn. Cô rót đầy ly sâm-panh đang rỗng không trên chiếc bàn cạnh đó, tiếng nước lanh canh trong chiếc ly bằng pha lê. “Anh chàng Kyle cũ xì rồi.” Cô chán chường nốc một ngụm sâm-panh. “Đàn ông. Ai thèm tin lời bọn họ chứ?”
Những lời đó xé tan lớp vỏ mong manh mà Mariel đã cố công bao bọc quanh mình kể từ lúc rời khỏi Paris. “Thực sự thì là ai nhỉ?”
Cặp mắt Phoebe mở to với vẻ hoảng hốt lồ lộ. “Ối, Mari yêu quý, em xin lỗi…”
“Thôi nào. Tại chị ngốc thì có; chuyện đó sẽ không xảy ra lần nữa đâu.” Mariel cắn vành môi dưới. Chẳng phải trước đây cô cũng đã từng thề thốt vậy sao? Ngay tại nơi đây, nơi chôn nhau cắt rốn của chính cô?
“Đại để thế là được rồi.” Phoebe gật đầu xác nhận, mái tóc vàng hoe của cô bồng lên. “Phương thuốc cho năm mới: KHÔNG ĐÀN ÔNG. Ít nhất đến rằm tháng sau.” Cô nở nụ cười rạng rỡ rồi khoác tay mình vào khuỷu tay chị gái, đúng lúc ban nhạc chơi bài tiệc tùng quen thuộc. “Chị em mình góp vui cùng họ nào.” Đôi tân lang tân nương hạnh phúc đã mất tăm dạng nhưng cuộc chè chén hẵng còn nhộn nhịp ghê gớm. “Hay chúng ta nhảy đi,” Phoebe gợi ý. “Khi nhảy tâm trí chị sẽ quên sạch trơn muộn phiền.”
Mariel lắc đầu. “Em biết là chị thích mê tơi những cuộc tiệc tùng vui vẻ, nhưng không phải đêm nay nhé.” Dù gì thì cái cặp này rõ điên mới chọn ngày đầu năm để tổ chức thành hôn! Cô nâng cốc hướng về phía đám đông xúm đen xúm đỏ trên sàn nhảy mới dựng phía bên kia những cánh cửa Pháp rộng mở của tòa nhà Adelaide Hills cổ kính và xa hoa. “Em cứ đi đi. Chị ổn mà. Chị muốn đứng vơ vẩn đây một lúc nữa đã.”
“Chị chắc chứ?”
“Trăm phần trăm.” Cô cố nặn ra một nụ cười và xua Phoebe. “Đi đi nào.”
Mariel dõi theo cô em tung tẩy qua đám đông rực rỡ sắc màu, chiếc váy lụa và món trang sức kim cương của Phoebe tỏa sáng lung linh dưới ánh chúc đài. Mãi đến lúc đó cô mới cho phép mình thở một hơi dài thật dài. Phoebe chẳng hề biết chút gì về cái mớ ngổn ngang Mariel dứt bỏ lại trên đất Paris ngoại trừ chuyện rắc rối giữa nàng và Luc Girard – anh chàng nhiếp ảnh gia thời trang người Pháp, bạn làm ăn của nàng trong bảy năm trời và là người tình của nàng suốt năm năm qua.
Có lẽ chính anh chàng là lý do khiến nàng từ bỏ tất cả – giấc mơ phù hoa. Cô xoa bóp lòng bàn tay trên những vùng da có cảm giác chờn chợn. Chất vải lụa của mẫu thiết kế mới nhất mà có lẽ cũng là món đồ cuối cùng cho tủ quần áo đồ sộ trơn trượt dưới tay cô.
Xoay lưng lại phía căn phòng, cô nhấp từng ngụm nước và quan sát đám khách qua chiếc gương có khung mạ vàng đặt trên bệ lò sưởi.
Cha mẹ cô dâu, có lẽ chẳng phải chi một xu nào cho ngày đặt biệt của con gái họ, đang chuyện trò rôm rả với cặp vợ chồng nhà Hills giàu có bên cạnh bức tượng băng cao gần tới trần đang nhỏ long tong dưới sức nóng của tiết trời tháng Một của vùng Adelaide này.
Phải chăng kia là Johnny nhỏ con…? Có phải tên anh ta thế không nhỉ? Mariel cau mày nhìn anh chàng tóc vàng, cố huy động trí nhớ. Giờ thì có vẻ không còn nhỏ con nửa rồi, cô nghĩ với thoáng luyến tiếc. Hơn hết cả, cô thích mê anh chàng ăn vận bộ đồ may đo cẩn thận đến từng đường kim mũi chỉ. Khi di chuyển tầm nhìn, cô nhận thấy có vài anh chàng ăn mặc chỉnh tề đang chăm chăm nhìn cô. Cả anh chàng Johnny không được nhỏ con cho lắm nữa. Tên anh chàng vẫn là vật chướng ngại đối với cô. Tốt thôi. Cô chẳng hơi đâu bận tâm thêm nữa.

Bình Luận Của Bạn:

Loading...