Bù Khú Tiên Sinh

Bù Khú Tiên Sinh - Đào Hiếu
Bù Khú Tiên Sinh –

Bù Khú Tiên Sinh

Tác Giả: Đào Hiếu

Thể Loại: Văn Học Việt Nam

Vui lòng nhấp vào liên kết bên dưới để tải Ebook.

Giới Thiệu Sách:

Bù Khú Tiên Sinh – Đào Hiếu

Có người nọ không rõ quê quán ở đâu, học vấn thế nào, về đất Phú Xuân cất một cái am bên nhánh sông vắng vẻ, ở chung với một con chó. Tiên sinh không giao du với ai, trong nhà cũng chẳng có ti-vi, điện thoại. Không nghe tiếng nhạc, cũng vắng tiếng người. Lâu lâu mới có tiếng chó kêu ăng ẳng vì mừng rỡ. Tuyệt nhiên không có tiếng sủa.

Tương truyền thời trai trẻ cũng có đi học nhưng thi mãi không đỗ nên suốt đời làm anh nhân viên quèn, bèn xoay nghề thi phú nhưng cũng không , tác phẩm chẳng ai biết tới. Lại thử ra kinh doanh mở quán rượu thì bạn bè kéo tới nhậu nhẹt mà khất nợ nhiều quá, lỗ vốn phải dẹp tiệm.

Một ông già ngoài năm mươi như thế ít khi được các bà các cô để mắt tới, và tiên sinh thì cũng chẳng buồn trò chuyện với ai, tối ngày khép kín trong cái am như một nhà tu, một ẩn sĩ.

Thực ra đó là tiên sinh giữ kẽ với hàng xóm, còn khi ra đường, nhác thấy một bờ vai trần, một dáng người thon thả thì trong lòng cũng tan nát, miệng cứ lẩm bẩm: ta già rồi, ta già rồi… mà lòng thì bồi hồi tiếc nuối.

Ngày nọ đạp xe ra phố, thấy một tiểu cô nương thấp thoáng đàng xa liền bị hút về hướng đó. Lát sau tiên sinh vượt lên trên để nhìn mặt, thì đó là một giai nhân tuyệt sắc ngồi sau xe một anh chàng tóc nhuộm hai màu vàng, đỏ, mặt sạm đen ra dáng là một quái xế.

Chưa được mãn nhãn thì đã nghe quái xế khạc một câu vào mặt:

– Già mất nết!

Tiên sinh “quê” quá bèn quẹo xe sang hướng khác, nghĩ bụng mình bị mắng là đáng đời, không biết thân phận, lâu nay cứ tưởng mình tài giỏi, mình đào hoa, ai cũng nể trọng mình, té ra dưới mắt bọn trẻ, mình chỉ là một thằng già mất nết. Ngay tức khắc ngộ ra một điều: dù ta giàu có bao nhiêu, tài giỏi cỡ nào, nổi tiếng khắp thiên hạ… cũng không bằng một anh chàng trẻ tuổi. Không kể đó là một chàng trai có học thức hay giàu có, chỉ cần một anh công nhân hay thậm chí một thằng du côn, một gã ma cô, một tay quái xế… nhưng mà nó trẻ thì mình cũng không phải là đối thủ của nó.

Người đẹp có thể ngồi sau xe ôm eo ếch một tay “anh hùng xa lộ” nhưng không bao giờ ngồi sau xe một lão già. Bạn có thể hơn đối thủ một trăm thứ nhưng bạn chỉ cần thua một thứ “tuổi trẻ” thì trăm thứ kia cũng là đồ bỏ. Cái thứ “tuổi trẻ” ấy không cần khoe mẽ vì nó tự nhiên có. Nó lồ lộ ra khuôn mặt, ánh mắt, mái tóc, cái miệng cười.

Cái “tuổi già” cũng vậy. Nó lộ ra “cản không nổi”. Nó lộ ra một cách trơ trẽn, thảm hại, không giấu được.

Chưa cần thi đấu đã bị dẫn trước “một – không” rồi!

Đêm đó, buồn tình uống rượu say, nửa đêm tỉnh giấc, nhìn ra ngõ thấy mặt trăng vàng ố như cái mâm đồng mới đào dưới mộ lên thì hoảng hốt, thấy như nó đang đứng đợi đưa mình đi. Chợt lạnh thấu xương, nằm thở dài, trằn trọc suốt đêm không ngủ lại được.

Từ đó tiên sinh quyết định ăn chay trường, khóa chặt cửa am, bầu bạn cùng con chó nhỏ.

Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Tags:

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Downloadsachmienphi.com
Logo