Downloadsachmienphi.com

Đời Callboy

Vui lòng nhấp vào liên kết bên dưới để tải Ebook.

Loading...

Giới Thiệu Sách:

Đời Callboy –

Tuổi thơ

Nơi tôi sinh ra!

Tôi sinh ra ở một làng quê nghèo của vùng miền Trung. Tuổi thơ chỉ gói gọn trong hai chữ: “Nghèo” và “Khổ”. Nói nghe chua chát nhưng sự thật là vậy, không dễ dàng gì để người ta chấp nhận nó. Ở nơi đó, tôi đã lớn lên cùng với gió, cát, những cơn bão và cái nóng hỗn hào của quê hương.

Tôi sinh ra ở một làng chài luôn mặn mùi biển, luôn tanh mùi cá sống. Tuổi thơ tôi ướp bằng tiếng sóng rì rào và những mảnh lưới giăng cá của những bà thím như tôi ngồi rạp bờ cát – Nơi họ vẫn ngày ngày ngồi đợi chồng, đợi con họ về.

Cái nôi của tôi!

Gia đình tôi làm nghề chài lưới nhỏ, mặc dù quanh năm cha luôn đầu tắt mặt tối với những chuyến ra khơi kéo dài hàng tuần lễ, có khi là cả hàng tháng trời nếu cha đồng ý theo thuyền lớn ra tận giữa khơi, nhưng cuộc sống vẫn rất bấp bênh, bữa no bữa đói. tôi là một người phụ nữ mà trong vốn từ ít ỏi lúc này của mình, tôi chỉ có thể gọi theo kiểu là rất tuyệt vời. Bà yêu thương chồng con hết mực, sẵn sàng làm tất cả cho cha, cho chúng tôi. Bà chưa từng nề hà bất kỳ việc gì, lớn – nhỏ, nặng – nhẹ… chỉ miễn là anh em chúng tôi có đủ cái bỏ miệng mà no bụng. Nhưng rồi sau một cơn bạo bệnh, sức khỏe bà giảm sút và chỉ còn có thể làm những việc nhẹ trong nhà.

Nhà tôi có bốn anh em. Anh hai hơn tôi bốn tuổi. Tôi bước chân vào lớp 10 – Cái ngưỡng mà cha, và anh hai luôn bảo tôi rằng, tôi phải bằng mọi cách đi qua cho bằng được. Sau tôi là hai đứa em nhỏ, một đứa học lớp 6 và một đứa chỉ mới sáu tuổi.

Tuy gia đình không khá giả gì hay nói đúng hơn là nghèo đến thảm hại nhưng chúng tôi được cha giáo dục rất nghiêm khắc bằng tất cả khoảng thời gian hiếm hoi ông có mặt ở nhà sau những tháng ngày kiếm cơm cho anh em tôi. Với cha, có sáu chữ mà chúng tôi không bao giờ được quyền quên, “Nghèo cho sạch, rách cho thơm”!

Tuy nghèo, tôi vẫn có thể khẳng định rằng gia đình mình sống rất bên nhau.

Những ký ức quên – nhớ và không thể nào quên!

Có nhiều lần, trong cơn đói cồn cào của những ngày thiếu cơm hay của những lần ngồi co ro trong nhà tránh bão, sáu chữ cha dạy là những thứ tôi không thể quên nhưng lại không muốn nhớ. Những lúc ấy, tôi tự hỏi mình rằng, nếu sống gian dối, bẩn thỉu mà bụng được no, nhà cao cửa rộng vậy thì “sạch” làm gì, “thơm” làm chi?

Tuổi thơ với tôi là mảng ký ức mơ hồ, không rõ ràng và có quá nhiều điều không nên nhớ! Tôi không nhớ, hay nói đúng hơn tôi không muốn nhớ để mà kể về nó. Tôi chỉ mong sao mọi thứ cứ thế đều đặn trôi đi để tôi ngày ngày sau giờ học lại ra bãi cát ngồi cùng mẹ, cùng các thím ngóng ra biển đợi tìm bóng cha, bóng anh hai! Nhưng một biến cố bất ngờ ập tới làm thay đổi toàn bộ cuộc sống của chúng tôi.

Năm ấy là một năm đầy giông bão. Gió giật từng cơn nặng nề như muốn xé nát căn nhà tranh xiêu vẹo của chúng tôi. Mưa to, gió lớn, thị xã không cho tàu thuyền ra khơi đánh bắt vì sợ tai nạn, cha không đi biển được. Chúng tôi đói đã ba hôm nay, trong nhà cũng đã hết gạo dự trữ, mấy ngày nay chỉ có cháo và nước để cầm hơi. Người lớn như chúng tôi thì còn chịu được vài ngày nữa nhưng mấy đứa em nhỏ thì làm sao? đã nhiều lần chạy vay mượn gạo từ khắp nơi nhưng nghiệt nỗi, xung quanh chúng tôi cũng toàn những người bữa no bữa đói, mượn ai bây giờ? Đói quá thì đầu gối cũng phải bò, một liều, ba bảy cũng liều, cha và anh hai quyết định cùng vài người trong làng chài lén ra khơi để kiếm cái ăn.

Hôm ấy trời vẫn mưa rất to và gió lớn. Tôi, mẹ, hai đứa em ngồi trong căn nhà lá, nghe tiếng gió gào thét ngoài kia, vừa lo sợ nhưng cũng vừa hy vọng. Rồi, tôi nghe tiếng bước chân dồn dập đi như chạy về phía nhà mình, tôi thấy cửa nhà mở bung. Anh hai đứng đấy, mình mẩy ướt sũng nước mưa. Tôi không còn nhớ mình đã nghe những gì từ anh, trong đầu tôi chỉ là những từ rời rạc: “Gió lớn… thuyền lật… không tìm được cha…”. Và hình ảnh cuối cùng tôi còn nhớ là tôi gục xuống trong vòng tay tôi.

Mảng ký ức này, trong tôi không lưu giữ lại nhiều vì nó đau lắm. Cứ mỗi lần nhớ về nó, nỗi sợ hãi trong tôi lại cứ thế mà âm ỉ dày vò nên tôi cứ lướt qua nó nhanh một chút, như người ta cố gắng vứt bỏ đi những nỗi buồn không muốn gợi lại.

Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Downloadsachmienphi.com
Logo