Downloadsachmienphi.com

Eun-Kyo: Bởi Vì Đau Nên Mới Là Yêu

Eun-Kyo: Bởi Vì Đau Nên Mới Là Yêu - Park Bum Shin
Eun-Kyo: Bởi Vì Đau Nên Mới Là Yêu –

Eun-Kyo: Bởi Vì Đau Nên Mới Là Yêu

Tác Giả:

Thể Loại: Văn Học Nước Ngoài

Vui lòng nhấp vào liên kết bên dưới để tải Ebook.

Loading...

Giới Thiệu Sách:

Eun-Kyo: Bởi Vì Đau Nên Mới Là Yêu –

Tôi nhìn không rõ nữa, nếu không có cặp kính đặc biệt có lẽ bài viết này cũng không thể viết được. Tôi gần mù mất rồi, phải cố gắng lắm mới nhìn thấy chiếc điện thoại để trên bàn đọc sách. Cô bé không còn ở khu đó nữa mà chắc đang ở một nơi rất xa. Giờ chắc cũng đang cùng chúng bạn hòa mình trong đám người đang hò reo quanh tháp chuông Bonsin-gak. Điều khiển đặt bên cạnh giường, chỉ khoảng mười bước chân mà thôi. Tôi cố hết sức lết tới, nhưng chưa được một bước đã đổ rầm cả người xuống. Dù đã kịp vớ được thành ghế, nhưng cũng vô dụng, cái ghế cũng đổ nhào theo tôi.

Tôi giờ chỉ còn nắm xương khô, hình như đoạn xương nào trên đùi bị gãy thì phải. Tôi thở phì phò lết trên sàn nhà đến phòng ngủ, đưa tay mò mẫm một hồi, khó khăn lắm mới túm được cái điều khiển. Hoạt náo viên đang khuấy động không khí nơi đó, hồ hởi nói đây là tiếng chuông cuối cùng. Khắp màn hình ti vi là bóng dáng nhộn nhịp của mọi người đang tràn khắp phố. Dù tôi chỉ có thể nhìn thấy mờ mờ đường viền ánh sáng của màn hình, nhưng tôi cũng có thể cảm giác vậy. Tiếng pháo hoa và tiếng hò reo cùng ồn ào khiến tôi điên tiết, lập tức bặm môi nhấn nút tắt, rồi vứt luôn nó vào góc phòng.

Tĩnh mịch.

Tôi bò về bàn làm việc, viết lại: Đầu mùa hạ năm 2009 − Tôi sẽ chết. Tôi tin chắc như thế. Lẽ nào chẳng phải? Mà cũng có khi trước khi mùa đông đến tôi đã chết rồi cũng nên.

Sáng mai, bác sĩ và xe cứu thương sẽ đến. Tôi không cố chấp nữa, mà đã quyết định đi bệnh viện, bởi tôi và tay bác sĩ sáng nay đến có một sự hiểu ngầm lẫn nhau. Xét từ lập trường của tôi, đọc hiểu ánh mắt của bác sĩ quả thật là điều dễ như trở bàn tay. Tôi đưa mắt nhìn ra vườn nói: “Đây là cây hoa mai được trồng mùa xuân năm ngoái.” Nhưng tay bác sĩ đó lại nói: “Hình như tuyết sắp rơi.” Tôi có thể nghe rõ tiếng lòng của tay bác sĩ: “Ông già ơi, e là ông không thể ngắm hoa của nó rồi.” Chúng tôi đã cùng nhau thống nhất một hiệp định không lời. Tôi cũng tin chắc cái chết của mình đang đến rất gần, đó là ý nghĩ của tay bác sĩ và cũng là một kết cục mà tôi vô cùng trông đợi. Bệnh dẫn đến nhiều biến chứng, thêm vào đó là nhiều nốt sưng đỏ chạy dọc cơ thể trong thời gian ngắn. Bởi tôi chỉ chấp nhận dùng thuốc giảm đau, cự tuyệt các phương pháp trị liệu khác, vì thế các khối u nhanh chóng phát tán, lập hang đóng ổ kiên cố trong người tôi, giày vò tôi tùy hứng. Hơn nữa, tôi lại còn tiếp tục uống rượu, mà rượu thì khác gì thuốc độc.

Dù sao thì tôi cũng không thể sống đến lúc cây mai nở hoa. Chắc chắn là thế.

Đi bệnh viện cũng không hẳn để trị liệu, mà để chết. Đương nhiên tôi vẫn từ chối tất cả phương pháp trị liệu như trước, chỉ là tôi không muốn chết một mình tại nơi này. Những cây tùng xung quanh nhà vẫn sừng sững rậm rạp giữa mùa đông khắc nghiệt. Chúng đều già cỗi và nhiều tuổi hơn tôi. Trước vì thích những hàng cây tùng đó nên tôi mới đến ở căn nhà này, nhưng giờ sao tôi lại chán ghét loài cây này đến thế. Sao chúng không chịu héo tàn nhỉ? Những gốc tùng giờ chắc đã len lỏi xung quanh căn nhà. Điều đó khiến tôi cảm thấy khó thở. Chỉ cần nghĩ đến những cây tùng đó dần tiến lại chèn ép tôi đến chết là cảm thấy sợ khủng khiếp, huống hồ tôi còn không biết những cơn đau khủng khiếp sẽ bất thình lình đến vào lúc nào nữa. Đó là những cơn đau đớn đến rách tim, lìa phổi đấy.

Giờ rượu cũng không giải quyết được vấn đề, tôi phải đối diện với cơn đau khủng khiếp đó. Thôi thì đến bệnh viện để có thể đau lúc nào thì tiêm giảm đau lúc đó vậy, dù sao được rời xa thế giới này trong vòng vây của những cô y tá vẫn tốt hơn nhiều. Nếu chẳng may gặp được một cô y tá nhẹ tay một chút thì càng tuyệt.

Tối nay, khi viết xong đoạn văn này, tôi sẽ niêm phong nó thật kỹ. Di thư tôi cũng đã viết riêng, vì thế ngày mai có lẽ tôi sẽ an tâm giao cái mạng già này cho các cô y tá ở bệnh viện. Dù sao thì bệnh viện cũng là con đường đi đến cái chết một cách phổ biến nhất.

Di thư đã viết xong.

Nội dung di thư đại khái là thế này: 1. Đoàn thể văn học do tôi từng là Ủy viên sáng lập sẽ quyết định số phận căn nhà này cùng tất cả những đồ vật bên trong. 2. Sau khi tôi chết, tất cả nhuận bút của tôi sẽ được giao cho Han Eun-kyo. 3. Những tài sản còn lại sẽ do một người họ hàng duy nhất của tôi thừa kế. 4. Cuốn hồi ký đã được niêm phong kỹ lưỡng này chỉ được phép mở công khai sau khi tôi chết tròn một năm. 5. Tất cả những vấn đề này đều được ủy thác cho luật sư Kyu xử lý. Ông ấy cũng là người tôi tin tưởng nhất, là người bạn tâm giao và cũng là một nhà thơ đàn em của tôi… Di thư của tôi chỉ có vậy.

Đồng thời, tôi cũng nói rõ, tất cả những ghi chép trong cuốn hồi ký này đều là sự thật, không hề thêm thắt hay cắt xén điều gì.

À, có một vấn đề, đó là: Tôi yêu Han Eun-kyo.

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Downloadsachmienphi.com
Logo