Downloadsachmienphi.com

Người Làm Vườn Tây Ban Nha

Người Làm Vườn Tây Ban Nha - A. J. Cronin
Người Làm Vườn Tây Ban Nha –

Người Làm Vườn Tây Ban Nha

Tác Giả:

Thể Loại: Văn Học Nước Ngoài

Vui lòng nhấp vào liên kết bên dưới để tải Ebook.

Loading...

Giới Thiệu Sách:

Người Làm Vườn Tây Ban Nha –

Một cuốn sách kỳ lạ của A.J.Cronin. Đây là cuốn tiểu thuyết không thể nào quên về đời sống người ở nước ngoài, về sự phân rã của vợ chồng, cuộc chiến kỳ lạ giữa cha và con, uy lực khủng khiếp của một nhà ngoại giao quyết tiêu diệt những người ông yêu quý. Kết thúc bi thảm tất yếu phải xảy ra. Nhưng bao giờ cũng còn một lối thoát…

Cuộc hành trình qua đêm từ Paris đã chán ngắt một cách không bình thường. Một sự chậm trễ bực tức ở ga đầu mối Port Bou trên biên giới Tây Ban Nha đã làm cho họ trễ mất bốn mươi phút và do một công nhân khuân vác chậm chạp, họ đã lỡ chuyến tàu tiếp vận buổi sáng ở Barcelona. Giờ đây, vào khoảng năm giờ chiều, lúc sắp tới nơi trên đoàn toa tàu lắc lư rầm rộ của Costa Brava, họ đã mệt nhoài và lem luốc bụi đường. Những khuyết điểm của con người cũng như của máy móc luôn luôn khiến vị lãnh sự khó chịu mà tâm trạng ông không được thoải mái. Ngồi thẳng người trong một góc, ông lo lắng cau mày với cậu con trai của ông lúc đó đang thu mình trên chiếc ghế đối diện bằng trong toa tàu dài bừa bãi sặc những mùi rác rưởi và tỏi thối của nông thôn đang liếc trộm ông với vẻ rụt rè triều mến. Lần thứ ba trong giờ vừa qua, ông hỏi:

– Con khỏe chứ, Nicholas?

– Rất khỏe, thưa ba.

Cuối cùng chiếc đầu máy thổ tả lồng lên ném họ quanh đoạn đường cong muốn chóng cả mặt và với một tiếng còi lanh lảnh chạy hùng hục vào nhà ga San Jorge vắng tanh. Bỏ lại tấm chăn và hai chiếc vali, vị lãnh sự nắm lấy bàn tay của Nicholas, bước xuống sân ga, một con đường vắng vẻ ngập sâu tới ba phân trong bụi đất đỏ và dọc theo đó là một hàng cây cọ lùn đã bị gió tàn phá đến mức rũ xuống như những con ngựa bị bệnh đau khớp. Thoạt tiên, ông cau mày chán nản tưởng rằng sẽ không gặp, rồi mắt ông sáng lên. Một thanh niên mặc bộ com lê bằng vải lanh trang nhã hơi co lại vì giặt, thắt một chiếc nơ con bướm và đội một cái mũ rơm màu vàng, đứng ở cổng bên cạnh một chiếc xe hơi xám với một lá cờ nhỏ trên nắp mui, khi trông thấy hai người hành khách, liền hối hả bước tới, theo sau là viên tài xế.

– Ngài Harrington Brande? Rất vui mừng được gặp ngài. Chúng tôi đã không đón được ngài vào chuyến tàu sáng. Tôi là Alvin Decker, nhân viên của tòa lãnh sự.

Anh ta quay sang viên tài xế, một người Tây Ban Nha, ngăm ngăm đen, tầm vóc to mập mặc một chiếc áo vét Alcapa màu đen, một cái quần denim và mang một đôi giày mũi nhọn.

– Garcia, nhờ anh lấy hộ hành lý?

Chiếc xe mui trần, Brande nhận thấy, nỗi tức giận đã vơi bớt phần nào, là một chiếc Piecre Arrow chỉnh tề, với các bộ phần bằng đồng đánh bóng sáng loáng, các bánh xe lau chùi sạch sẽ và vải bọc nệm ghế mới giặt ủi. Trong lúc hành lý được mang lên xe, ông đứng sang một bên, với một dáng người cao lớn, hơi gù, bộ mặt dài tái xám có nhiều nếp nhăn sâu ở mũi, khoác một vẻ trang nghiêm vô thưởng vô phạt mà ông thường dành riêng cho những người cấp dưới.

– Tôi hy vọng, ngài sẽ bằng lòng với nơi ngài sắp đến ở, Alvin nói tiếp. Ông Tenney đã đem theo một người giúp việc. Nhưng tôi đã cố hết sức tuyển dụng một cặp vợ chồng rất giỏi. Garcia, anh tài xế(anh ta hạ thấp giọng) có nhiều giấy chứng nhận đặc biệt… và Magdalena, vợ anh ta, là một đầu bếp xuất sắc.

Harrington Brande cúi đầu.

– Chúng ta sẵn sàng rồi chứ?

– Vâng, sẵn sàng hết rồi, thưa ngài – Alvin đáp lớn gần như không kịp thở.

Họ lên xe hơi,trong lúc xe chạy, vị lãnh sự mới dạo mắt qua thành phố, vẫn còn nắm chặt mấy ngón tay nhỏ bé ẩm ướt của cậu con trai, với tầm chăn phủ lên trên, tỏ vẻ che chở.

Ông ngẫm nghĩ, với một tia hy vọng, có lẽ nơi đây không đến nỗi đáng ghét như ông đã lo ngại. Không khí trong lành, khu bến tàu hình vòng cung, dọc theo đó họ đang lướt qua trong ánh nắng tháng hai mờ nhạt, có một dải cát sạch, và khoảng giữa các cột đèn điện, nơi dạo chơi được trồng nhiều cây treo dù hơi tả tơi nhưng đang nở hoa. Trong quãng trường, một vòi nước đang phun giữa những bụi hoa Poinciana[1] màu đỏ thắm, lớp sơn mạ vàng của một cái bục đã bắt đầu tróc ra. Giàn nho lấp lánh phía bên kia một chiếc xe bus theo kiểu cổ nhả hành khách ra, một cảm giác thú vị của cuộc sống lan rộng khắp nơi. Phía bên kia là nhà thờ màu hồng quen thuộc, với cặp vòm như một bộ ngực phụ nữ nằm ngửa và tháp chuông ở chính giữa với mái ngói đã ngả màu mang một cây thập tự mờ xỉn, có một vài cửa hàng vừa phải, một tiệm rượu, El Chancaco với một mái hiên sọc xanh trông tàm tạm, và xa hơn ở dưới phố, bên cạnh bến tàu, là một tòa nhà thương mại kiên cố trong đó, theo lời Decker khẽ bảo, có trụ sở của tòa lãnh sự.

Nhưng không… ngay trước mắt, ông không thể quan sát được gì khác hơn những khu vực của bến tàu, nơi công việc của ông sẽ phải tập trung nhiều vào, khoác một vẻ buồn nản vô tình – nói tóm lại tất cả như đã chết một nửa; ông không phỏng đoán không gì có thể khuấy động nơi đây, ngoại trừ những vụ mua bán lén lút phân bón, vỏ bần, dầu oliu, giấm Tarragona. Chỉ có hai chiếc sà lan đánh cá đang đậu ở cầu tàu, và một chiếc tàu cận duyên chạy bằng hơi nước đã hoen rỉ từ đó, được sự giúp sức bởi ba con lừa và một ròng rọc loại thô sơ, một vài thủy thủ đang uể oải dỡ những thùng tròn. Và làn sóng tư tưởng cay đắng xưa cũ lại lướt qua tâm trí ông khiến cho sắc mặt ông biến thành trầm tư một cách chán nản. tại sao, ôi tại sao, ở vào tuổi bốn mươi lăm sau mười lăm năm tận tụy kiên trì với nhiệm vụ ở Châu Âu, ông lại bị đẩy tới một bước đường cũng như thế này – một người có tài năng và nhân cách như ông chỉ cần căn cứ vào thâm niên, ông cũng đủ được quyền giữ một trong những địa vị cao trong ngành ở Paris, Rome hoặc London từ lâu? Mười tám tháng vừa qua, bị sa vào giữa vùng đầm lầy Normandy ở Arville, ông đã hy vọng rằng sự thuyên chuyển sắp tới của mình sẽ mang lại cho ông một phần thưởng xứng đáng. Thế rồi… San Jorge, còn tệ hại hơn nữa ông được biết rằng Tenney, người tiền nhiệm của ông ở đây, và là cấp dưới của ông cách đây ba năm, đã được đề bạt lãnh sự thứ nhất dưới quyền Leighton Bailey ở Madrid.

Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Tags:

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Downloadsachmienphi.com
Logo