Downloadsachmienphi.com

Nụ Hôn Của Ngọn Gió Đêm

Nụ Hôn Của Ngọn Gió Đêm - Janelle Taylor
Nụ Hôn Của Ngọn Gió Đêm –

Nụ Hôn Của Ngọn Gió Đêm

Tác Giả:

Thể Loại: Văn Học Nước Ngoài

Vui lòng nhấp vào liên kết bên dưới để tải Ebook.

Loading...

Giới Thiệu Sách:

Nụ Hôn Của Ngọn Gió Đêm –

Nếu cách này không ăn thua mà Carrie Sue Stover bị bắt thì Carrie Sue Stover chắc như đinh đóng cột là cô sẽ bị treo lủng lẳng ở đầu một sợi dây thừng hay mòn mỏi trong nhà tù khủng khiếp. Luôn luôn tỉnh táo, cảnh giác, Carrie Sue chăm chú nhìn quanh, dướn người lên trước từng tiếng động. Sau bao năm tháng lênh đênh, các giác quan người cô đã được mài sắc. Ở với người lạ, thần kinh cô luôn căng thẳng, bởi lẽ thường xuyên sợ bị nhận diện, rồi bị bắt, dù cho đây có cách xa Texas lẫn cái tiếng tăm bất hảo của cô đến như thế nào.

Cô gái tóc đỏ tiếp tục mặc nốt quần áo trong một gian phòng nhỏ đêm qua cô ở chung cùng một chị hành khách khác tại trạm nghỉ của hãng xe. Cô đã đi từ Pháo đài Worth bằng tuyến xe này, tuyến xe cứ hai mươi tư giờ lại dừng một chặng vì đến đó hành khách đã cần phải nghỉ lắm rồi. Giữa các quán ăn sơ sài của Công ty Toàn miền Garett, cỗ xe dừng bánh tại các trạm để thay ngựa và để hành khách ăn uống, nghỉ ngơi lại sức.

Người chung phòng với cô, một vợ lính từ tận suốt miền Đông đã chải chuốt đóng bộ xong, vội rời căn phòng gò bó, gần như là khiếp sợ gì Carrie Sue vậy. Cau mày, cô gái tóc đỏ biết mình nghĩ vớ vẩn, nó chỉ chứng tỏ cô đã quá mất lòng tin ở phần lớn mọi người mà thôi. Có lý do gì khiến cho chị ấy sợ cô chứ? Lên xe hôm qua ở Pháo đài Bowie để tới Pháo đài Verde, đến mỗi chỗ xóc, chỗ rẽ, kể cả trước mỗi cái nhìn hay tiếng nói của người lạ mặt, người vợ lính lại giật bắn người lên. Con người đáng thương này, cô gái tóc đỏ nghĩ, làm sao sống nổi ở miền Tây man dại đây? Cô gái tóc đỏ lắc đầu thông cảm. Cô chải mạnh mớ tóc dài, rũ được càng nhiều bụi đường càng hay. Cô nóng ruột mau tới đích để được tắm rửa kỳ cọ từ đầu đến chân, việc coi là ưu tiên số một của cô.

Carrie Sue liếc nhìn chiếc lược trong tay, cán có đánh dấu bằng chữ sơn “C.S.S”. Nén đi cảm giác phạm tội, cô thu nhặt đồ đạc, những đồ đạc của Carolyn Sarah Starns mà cô đã lấy đi. Cô rất muốn tin rằng số phận đã định đoạt chiếc xe khách của hãng Butterfield phải lật nhào ở quãng giữa Saint Louis và Pháo đài Worth, trong một vụ cướp do chính băng cướp của anh cô gây nên. Hành khách đều chết, một cảnh vệ Texas và một cô gái trẻ mà của cải và giấy tờ căn cước đã bị Carrie Sue trong một giây phút nẫng mất.

Nếu hôm đó, ở gần Sherman, Texas, người lái xe đã kìm cương lại theo lệnh của Darby Stover chứ không liều lĩnh tiến công và cố chạy vượt khỏi băng cướp thì đã không xảy ra chuyện đổ xe oan nghiệt. Chuyện đó Carrie Sue cầu mong không xảy ra nhưng bây giờ ai có thể trả lại được cho các nạn nhân mạng sống nữa đây? Khi biết cô hành khách đã chết, Carrie Sue do một sức mạnh khó giải thích, đã lục tìm đồ đạc của cô gái để hiểu một điều gì đó về người xấu số. Qua thư từ và nhật ký chi tiết của cô gái, Carrie Sue đã có một khám phá kỳ lạ, đồng thời tìm luôn ra cả lời giải cho những thắc mắc của mình.

Carolyn Starns là một cô gái mồ côi hai mươi mốt tuổi đang đi tới Tucson để thành cô giáo mới của thị trấn đó. Cô gái tóc nâu xinh đẹp sẽ là một người xa lạ tại đây. Thế là trong khi băng cướp làm công việc của nó thì Carrie Sue hiểu được cái việc cô muốn làm, cái việc cô cần làm. Dịp may về cuộc sống mới lớn quá, không thể ngơ đi. Carolyn trông lại khá giống Carrie Sue … mà kỳ quặc sao, chữ tắt đầu tên và tầm vóc hai người lại y hệt nhau. Cái đó ắt là được việc.

Nên sau khi được anh ruột giúp cô chôn cất cô giáo ở cách nơi họ gây tội ác nhiều dặm, ngày hai mươi mốt tháng Tư năm 1876, Carrie Sue Stover đã trở thành cô Carolyn Sarah Starns. Hôm nay, mồng mười tháng Năm, cô đi tìm tự do tại một trường học ở thị trấn Tucson, chừng nào không có ai nhận ra được cô. Có rất nhiều khả năng là như thế, bởi lẽ tấm hình của cô trên bảng truy nã, do Quade Harding hoạ sai, nom dở quá.

Carrie Sue đã mệt mỏi vì trốn chạy, vì sợ hãi, vì trở thành mục tiêu của mũi súng, vì bị lùng đuổi riết cho tới lúc kiệt sức hay sa vào cảnh cùng đường. Cô mệt mỏi vì những con người vô tội đã bị thương vong, vì cô đã bị kết án về những tội mà cô và băng cướp của anh cô không gây ra. Từ tuổi mười bảy non nớt, cô đã bị đẩy vào một cuộc sống tội lỗi. Cô có bao giờ muốn sống như thế đâu? Nhiều lần cô đã định sống cho đàng hoàng, đã có lần còn liều lĩnh tự đem mình đến nộp cho pháp luật, mong kết thúc sớm cuộc sống tệ hại này. Tất cả các hành động đều thất bại! Cô cũng nghe nói, đối với đàn bà con gái thì nhà tù là đáng sợ như thế nào, nghe nói có mấy người đàn bà ăn cướp đã bị đám đông nổi khùng lên treo cổ ra sao.

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Downloadsachmienphi.com
Logo