Downloadsachmienphi.com

Quân Đoàn Hủy Diệt Phần 1: Dây Chuyền Thiên Sứ

Quân Đoàn Hủy Diệt Phần 1: Dây Chuyền Thiên Sứ - Cassandra Clare
Quân Đoàn Hủy Diệt Phần 1: Dây Chuyền Thiên Sứ –

Quân Đoàn Hủy Diệt Phần 1: Dây Chuyền Thiên Sứ

Tác Giả:

Thể Loại: Kinh Dị

Vui lòng nhấp vào liên kết bên dưới để tải Ebook.

Loading...

Giới Thiệu Sách:

Quân Đoàn Hủy Diệt Phần 1: Dây Chuyền Thiên Sứ –

Luân Đôn, tháng tư năm 1878

Con quỷ nổ banh xác. Cùng với đó, máu đen lẫn lòng phèo bắn tung tóe.

William Herodale vội rút dao lại nhưng đã quá muộn. Axít chua loét trong máu quỷ đã ăn mòn lưỡi dao sáng bóng. Anh chửi thề và ném vũ khí đi; nó rơi xuống vũng nước bẩn và bốc khói như một que diêm tàn. Tất nhiên con quỷ đã biến mất. Nó bị kéo về cái địa ngục quê hương nó, mà chẳng để lại lấy một vết bẩn.

“Jem!” Will nhìn quanh quất và gọi. “Bồ đâu rồi? Bồ có thấy không? Tôi kết liễu nó chỉ bằng một cú đâm thôi nhé! Được đấy chứ?”

Nhưng Will không nhận được câu trả lời. Lúc rồi anh cũng biết người bạn đồng hành với mình đã dừng lại trong một con phố ngoằn ngèo và ẩm thấp để trông chừng giùm anh, nhưng giờ anh chỉ có một mình trong bóng tối. Anh thấy bực – chuyện khoe chiến tích chẳng còn vui nữa khi không có Jem. Anh liếc ra nơi con phố thu hẹp lại thành một cái ngách nhỏ dẫn ra dòng sông Thames đen thẫm ở phía xa. Qua đó, Will thấy bóng của những con thuyền đang neo bến với đám cột buồm giương lên cao như một rừng cây trụi lá. Không có Jem ở đó; có lẽ cậu ấy đã trở lại phố Narrow để tìm kiếm ở nơi sáng sủa hơn. Will nhún vai và trở bước đi theo con đường đã đưa cậu tới đây.

Phố Narrow cắt ngang phố Limehouse, chạy giữa bến thuyền bên bờ sông và khu nhà ổ chuột xiêu vẹo trải dài về phía tây tới tận Whitechapel. Qủa đúng như tên gọi, con phố rất hẹp và lác đác có những nhà kho và dăm ba căn nhà mái dốc nằm hai bên. Giờ phố hoàn toàn vắng bóng người. Có lẽ mấy gã bợm nhậu loạng choạng rời quán Chùm Nho cũng đã tìm được một xó xỉnh nào đó mà rúc vào ngủ tạm. Will thích Limehouse, thích cảm giác được ở nơi rìa thế giới, nơi những con tàu ngày ngày rời bến tới một bến cảng xa xôi nào đó. Đó là nơi cánh thủy thủ thường lui tới, nơi có đầy những sòng bạc, ổ nghiệm hút, nhà thổ, nhưng chẳng hại đến ai. Bạn dễ dàng đánh mất mình khi sa chân vào chốn đó. Anh còn chẳng buồn để tâm đến cái mùi của nó – mùi khói, mùi dây thừng và hắc ín, hương liệu ngoại lai hòa cùng mùi hôi thối của nước sông Thames.

Nhìn khắp lượt con đường vắng vẻ, anh đưa tay áo lên cố lau vệt máu đen làm da anh ngứa ngáy và bỏng rát. Vải rách nhuốm màu xanh lục và đen. Một vết thương xấu xí xuất hiện trên bàn tay anh. Anh có thể dùng chữ rune trị thương. Có lẽ anh nên nhờ Charlotte. Chị rất giỏi sử dụng iratze.

Một người rời khỏi vùng tối và tiến về phía Will. Anh định tiến tới, rồi dừng lại. Đó không phải Jem, mà có vẻ là một cảnh sát người phàm đang đội mũ hình chuông, áo khoác nặng trịch và có vẻ bối rối. Chú ta nhìn Will, hay đúng hơn là nhìn qua anh. Dù Will đã quen với việc bị che mờ, nhưng anh vẫn luôn thấy kì kì khi bị người ta nhìn xuyên qua như thể anh không ở đó. Will cố lắm mới kìm được ham muốn giật lấy cái dùi cui của chú ta và quan sát khi người đàn ông nhìn quanh quất, cố tìm xem nó biến đâu mất. Nhưng nhớ lại những lần Jem lải nhải ca thán khi Will làm trò đó, và vì anh chưa từng hiểu nối lý do Jem phản đối trò vui như vậy, anh quyết định không làm bạn mình buồn bực.

Với một cái nhún vai và chớp mắt, viên cảnh sát vừa đi qua Will vừa lắc đầu và lầm bầm thề bỏ rượu trước khi bắt đầu hoang tưởng. Will bước sang bên nhường đường cho người đàn ông, rồi hét lên: “James Carstairs! Jem! Cái thằng khốn nạn bỏ bạn này, bồ ở đâu rồi!”

Lần này có một tiếng trả lời từ đâu vọng tới. “Đằng này. Đi theo đèn phù thủy ấy.”

Will đi về phía giọng Jem, nghe như vang từ khe hở giữa hai nhà kho; một ánh sáng mờ mờ bập bùng trong bóng tối, hệt như lửa ma trơi. “Bồ nghe thấy tôi nói gì không đấy? Tôi vừa bảo quỷ Shax nghĩ nó có thể giết tôi bằng ba cái càng to đẫm máu, nhưng tôi đã dồn nó vào một con hẻm…”

“Có, tôi nghe rồi.” Cậu thiếu niên xuất hiện ở đầu hẻm trông tai tái dưới ánh đèn đường – hơn cả mức bình thường, dù bình thường cậu ấy đã tái lắm rồi. Anh để đầu trần, khiến người ta phải chú ý ngay tới mái tóc bạc trắng bất thường, giống như một đồng xi-linh sáng bóng. Đôi mắt màu bạc trên gương mặt góc cạnh hơi xếch, tiết lộ đôi chút về nguồn gốc của anh.

Trên áo Jem có vết nhơ sậm màu và tay dính đầy máu.

Will căng thẳng. “Bồ chảy máu kìa. Chuyện gì thế?”

Jem phẩy tay bảo Will đừng lo. “Không phải máu của tôi đâu.” Anh quay đầu nhìn con hẻm đằng sau. “Là của người kia.”

Will nhìn qua bạn, vào bóng tối đặc quánh của con hẻm. Ở góc xa xa là một bóng người nằm co quắp – chỉ là một cái bóng trong vùng tối, nhưng khi Will nhìn kỹ, anh có thể thấy một bàn tay trắng bệch, và một lọn tóc vàng.

“Xác một người phụ nữ à?” Will hỏi. “Người phàm à?”

“Đúng ra là một cô bé. Khoảng mười bốn tuổi thôi.”

Nghe tới đó, Will lớn tiếng chửi thề thậm tệ. Jem kiên nhẫn đợi anh bình tĩnh lại.

“Nếu chúng ta gặp cô bé sớm hơn một chút,” cuối cùng Will nói. “Con quỷ khát máu đó…”

“Vụ này có gì đó rất đặc biệt. Tôi không nghĩ là do quỷ đâu.” Jem nhíu mày. “Qủy Shax là thứ kí sinh. Nó sẽ dụ nạn nhân về tổ để đẻ trứng vào da cô ta khi cô ta còn sống. Nhưng cô bé này – cô ta bị đâm nhiều nhát. Và tôi không cho rằng con hẻm này là hiện trường sự việc, vì ở đây không dây nhiều máu lắm. Tôi nghĩ cô ta bị tấn công ở đâu đó, rồi cô ta tự lê mình đến đây rồi chết vì các vết thương.”

Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Downloadsachmienphi.com
Logo