Downloadsachmienphi.com

Vương Phải Tình Em

Vương Phải Tình Em - Rachel Gibson
Vương Phải Tình Em –

Vui lòng nhấp vào liên kết bên dưới để tải Ebook.

Loading...

Giới Thiệu Sách:

Vương Phải Tình Em –

CHƯƠNG 1

Chiếc đèn neon trắng trước cửa quán bar Mort’s sáng nhấp nháy, thu hút đông đảo những kẻ hay chè chén ở Truly, Idaho. Nom nó giống như bóng đèn diệt côn trùng. Nhưng Mort’s không đơn thuần là một quán bia, không chỉ là nơi để người ta thưởng thức những ly bia Coors lạnh rồi gây gổ đánh nhau mỗi tối thứ Sáu. Mort’s có ý nghĩa lịch sử riêng, đại loại giống như trận đánh lịch sử Alamo vậy. Trong khi những phong cách mới xuất hiện và du nhập vào thị trấn nhỏ này, Mort’s vẫn chẳng có gì thay đổi.

Cho đến khoảng một năm trước đây, ông chủ mới đã chăm chút lại nơi này với hàng chục lít thuốc sát trùng và sơn, đồng thời áp dụng một chính sách nghiêm ngặt: không được quăng đồ lót bừa bãi. Trước đó, người ta hào hứng ném quần lót như ném vòng, sao cho chúng mắc lên dãy sừng hươu trên quầy bar. Trò chơi được khuyến khích như một loại hình trong nhà vậy! Còn bây giờ, nếu cô gái nào thấy cần phải thoát y, cô ta sẽ bị tống cổ ra ngoài.

Ôi, những ngày xưa tuyệt vời.

Maddie Jones đứng trên vỉa hè ngay trước cửa quán Mort’s và nhìn chăm chú lên cái biển hiệu, hoàn toàn miễn dịch trước sự cám dỗ trong tiềm thức mà ánh sáng từ chiếc biển hiệu rọi vào màn đêm quanh cô. Tiếng nhạc và tiếng nói chuyện râm ran len lỏi qua những vết nứt của tòa nhà cũ kỹ nằm kẹp giữa Cửa hàng đồ gia dụng Ace và Nhà hàng Panda.

Một cặp đôi trong trang phục quần jeans và áo ba lỗ đi lướt qua Maddie. Cánh cửa mở ra, tiếng người láo nháo cùng tiếng nhạc đồng quê không lẫn vào đâu được tuôn ra tràn ngập Phố Main. Cánh cửa đóng lại và Maddie vẫn đứng bên ngoài. Cô chỉnh lại dây túi xách trên vai, rồi kéo cao chiếc khóa trên cái áo len màu xanh da trời đồ sộ. Đã hai chín năm cô không sống ở Truly, và cô cũng quên mất buổi tối ở đây lạnh đến thế nào. Ngay cả vào tháng Bảy.

Tay cô đưa lên phía cánh cửa cũ, rồi lại rụt lại. Một dòng e sợ thình lình khiến cô dựng tóc gáy và bồn chồn trong dạ. Cô đã làm việc này đến cả chục lần. Tại sao vẫn còn e sợ chứ? Tại sao lại là lúc này? Maddie tự hỏi dù đã biết rõ câu trả lời. Bởi vì lần này là việc riêng. Và một khi cô mở cánh cửa đó, một khi cô bước vào, sẽ không còn đường quay lại nữa.

Nếu bạn bè trông thấy cô đang đứng đó như thể chân bị chôn trong bê tông, chắc họ sẽ sốc ghê lắm. Cô đã từng nói chuyện với những kẻ giết người hàng loạt hay những tên sát nhân máu lạnh. Nhưng việc tán gẫu với mấy kẻ chống đối, rối loạn tâm thần đó chỉ là chuyện vặt so với những gì đang chờ đợi cô trong quán Mort’s kia. Bên dưới tấm biển đề CẤM NGƯỜI DƯỚI HAI MƯƠI MỐT TUỔI, quá khứ đang chờ đợi cô. Và gần đây cô phát hiện ra soi mói quá khứ của người khác thật dễ dàng, sung sướng hơn nhiều so với việc đào bới quá khứ của chính mình.

“Vì Chúa,” cô lẩm bẩm và với tay lên cánh cửa. Cô thấy có phần chán ghét bản thân vì sự yếu ớt, nhỏ bé của mình. Cô cố đè bẹp sự sợ hãi bằng nắm tay đang siết chặt, với một ý chí mạnh mẽ. Sẽ chẳng có việc gì xảy ra ngoài dự định của cô cả. Cô kiểm soát được tình hình kia mà! Luôn là như vậy.

Tiếng nhạc huỳnh huỳnh của chiếc máy hát tự động và mùi rượu bia, thuốc lá xộc lên khi Maddie bước vào. Cánh cửa đóng sập phía sau. Cô dừng lại một chút để điều chỉnh cho mắt quen với thứ ánh sáng lờ mờ. Mort’s cũng chỉ là một quán bar. Như hàng ngàn quán bar khác trên khắp đất nước này mà cô từng đặt chân vào. Chẳng có gì đặc biệt, ngay cả dãy sừng hươu treo dọc bên trên quầy bar dài ngoằng màu gụ cũng không có gì độc đáo.

Maddie cũng chẳng thích thú gì với các quán bar. Nhất là những quán bar kiểu cao bồi miền Tây. Khói thuốc, rồi âm nhạc, rồi bia rót cứ đều đều. Mà ngay cả mấy chàng cao bồi cô cũng chẳng quan tâm. Cô cảm thấy một chiếc quần cao bồi Wranglers bó đét chẳng hợp gu với đôi bốt, cái khóa thắt lưng và điếu thuốc ngậm trong miệng chút nào. Cô thích những người đàn ông trong trang phục com-lê và giày da kiểu Ý. Nhưng bốn năm qua, đến một người đàn ông, hay thậm chí một cái hẹn, cô còn chẳng có.

Cô bắt đầu quan sát đám đông khi len lỏi tới cái ghế đẩu nằm giữa quầy bar dài bằng sồi; cái ghế duy nhất còn trống. Cô liếc nhìn những cái mũ cao bồi, mấy cái mũ lưỡi trai, một vài mái tóc húi cua, một hay hai kiểu đầu “ngắn trước dài sau”. Cô để ý thấy những mớ tóc cột đuôi ngựa, vài cái đầu bob ngắn ngang vai, một số kiểu tóc lượn sóng, rồi kiểu ma nơ canh xấu chưa từng thấy chui ra từ thập niên tám mươi. Cái duy nhất cô không nhìn thấy là người mà cô tới tìm. Mặc dù cô cũng không hy vọng sẽ bắt gặp anh ta đang ngồi ở một trong số những cái bàn kia.

Cô ngồi vừa vặn vào cái ghế giữa một người đàn ông mặc áo phông màu xanh da trời và một người phụ nữ với mái tóc được “chế biến” quá tay. Đằng sau cái máy đếm tiền và những chai rượu, một cái gương chạy dọc theo chiều dài của quầy bar, hai người phục vụ đang rót bia và các loại thức uống pha trộn khác. Nhưng không ai trong số họ là chủ của nơi này.

Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Downloadsachmienphi.com
Logo