Downloadsachmienphi.com

Chuyện Tình Dưới Nhành Cây Tầm Gửi

Chuyện Tình Dưới Nhành Cây Tầm Gửi - Janet Dailey
Chuyện Tình Dưới Nhành Cây Tầm Gửi –

Chuyện Tình Dưới Nhành Cây Tầm Gửi

Tác Giả:

Thể Loại: Văn Học Nước Ngoài

Vui lòng nhấp vào liên kết bên dưới để tải Ebook.

Loading...

Giới Thiệu Sách:

Chuyện Tình Dưới Nhành Cây Tầm Gửi –

Jonas đưa hai tay nhẹ nhàng ôm lấy vai Bridget. Sự ve vuốt khiến nàng cảm nhận được mọi khao khát cháy bỏng của chàng. Chính hơi thở và nhịp tim đập mạnh của Jonas đã làm lu mờ mọi lý lẽ bảo Bridget không nên đáp lại. Nàng đứng yên không kháng cự trong cái ôm nhẹ nhàng của chàng.

“Hãy để cho anh ôm em chặt hơn, Bridget” – Jonas thì thầm, cái nhìn say đắm của chàng lướt qua gương mặt nàng – “Em biết là anh sẽ không bỏ cuộc một cách dễ dàng đâu. Anh vẫn cần và yêu em say đắm. Có thể nhiều thứ đã đổi thay, nhưng anh dành cho em thì không”

Jonas cúi xuống, nhẹ nhàng tìm môi chàng, chàng âu yếm kéo Bridget vào vòng tay của mình. Tất cả những gì Bridget muốn làm bây giờ là được ở bên chàng dù chỉ một đêm, để cho nỗi đau mà cả hai từng nếm trải tan biến dần đi. Nếu thời gian có thể dừng lại, thì Bridget thiết tha cầu mong đêm ấy sẽ kéo dài đến vô tận

Sóng biển xào xạc vỗ vào bãi tuyết khô giòn, dẻ cứng chạy dọc bên lề con đường gập ghềnh. Băng qua chiếc cầu vượt bắc ngang xa lộ, Jonas Concannon cảm thấy rộn lên một nỗi hoài niệm khi vừa nhìn lại ngôi làng thơ mộng nép mình giữa lòng thung lũng. Một chòm mái ngói hiện ra phía trước, tuyết đã tan đi ở những nơi nhô lên các ống khói lò sưởi.

Tháp chuông màu trắng của giáo đường gần như chìm khuất vào trong phông nền của những ngọn núi và những cánh đồng tuyết phủ. Các vòng hoa tuyết choàng khắp cây cối, cả những loại cây thường xanh sum xuê lẫn những cành nhánh trơ trụi của chòm cây thích.

Khi xe của chàng chạy đến đỉnh đồi đằng trước thành phố thì đèn hiệu giao thông chuyển sang màu đỏ. Chiếc xe rung lên vì cú thắng gấp trên sườn dốc của con đường đầy tuyết, Jonas cau mày.

Đèn đường chuyển sang màu xanh, nhưng mấy bánh xe cứ quay tại chỗ một lúc lâu, không thể đi tới hoặc đi lui. Chàng gài số một và chiếc xe có đủ sức kéo để leo qua đỉnh đồi. Một chút hoài nghi điểm trên cái cười nửa miệng của chàng.

Chẳng có gì thay đổi cả. Ít ra là nhìn qua vẻ bề ngoài. Mười năm trước, khi chàng ra đi, Vermont cũng phủ đầy tuyết như thế này đây. Mọi thứ trong làng Randolph có vẻ vẫn như cũ.

Nhưng không thể như cũ được, Jonas nghĩ. Không thể như cũ sau mười năm trời, cho dù trông nó thật giống như trong một bưu ảnh.

Trở vào con đường lớn chạy xuống thành phố, Jonas lái xe chầm chậm qua chiếc cầu đi vào khu thương mại, chàng thoáng thấy một vài gương mặt quen quen trong số những người chen chúc trên vệ đường.

Chàng tự hỏi vì sao mình trở về đây, rồi nhẩm câu trả lời trong trí. Bởi vì chàng cần có một nơi để tránh xa cuộc sống thị thành cùng những yêu cầu của bệnh viện, nơi chàng đang hoàn tất thời gian thực tập nội trú của mình với những ca kíp dài đằng đẵng. Từ khi đăng ký vào đây chàng đã biết là chuyện gì sẽ đến, và chắc chắn là chàng đã làm hết sức mình – nhưng giờ đây chàng sắp kiệt lực. Điều này có lẽ là ai cũng thấy. Chàng cần một thời gian nghỉ ngơi mà chẳng có ai thắc mắc gì nhiều.

Jonas nhìn thấy một bãi đậu xe trống nên cho chiếc xe của mình vào đấy. Chàng đã bảo với Bob và Evelyn Tyler là chàng sẽ đến vào ngày thứ sáu, và đã đến sớm. Có lẽ họ nghĩ là chiều chàng mới đến. Chàng có nhiều thời gian để đi dạo chơi trong phố.

Tuyết đã được cào lại thành đống cạnh lề đường. Chàng phải đẩy mạnh cửa xe mới bước ra ngoài được, và sải dài hai cái chân tê cứng sau bốn tiếng đồng hồ chạy xe. Hơi thở tạo thành đám mây hơi nước khi chàng bước vào trong không khí lạnh, chàng trở lại xe để lấy áo khoác ngắn lót lông cừu nằm ở ghế sau.

Xỏ chiếc áo vào, chàng đóng sầm cánh cửa xe và bước lên trên đống tuyết để đi ra lề đường. Chàng chẳng thèm cài nút chiếc áo mà chỉ thọc hai bàn tay vào hai túi để khép kín đằng trước và bước vào trong phố.

Dửng dưng với nhiệt độ cóng lạnh và bầu trời u ám, chàng đi không chủ đích gì qua các cửa hàng, chăm chăm nhìn vào hàng hóa trưng bày và những người chàng gặp. Chàng nhận ra nhiều người nhưng không có ý bắt chuyện với ai.

Một bông tuyết lớn long lanh bồng bềnh trước mặt, và chàng đưa tay ra bắt lấy theo thói quen đã bị quên mất từ lâu, một công việc mà chàng thường làm cùng với Bridget ngày xưa. Chàng đột ngột dừng lại, nghiến chặt hàm răng nhìn vào bông tuyết trắng tan ra trong lòng bàn tay mình.

Hãy đối diện với sự thật đi, chàng tự nhủ, mình trở về đây là bởi vì nàng. Mình đang lang thang trên phố với chút hi vọng mong manh được gặp lại nàng. Hai bàn tay chàng nắm thật chặt lại, như muốn nghiền nát bông tuyết và những ký ức mà nó gợi ra.

Chàng lại bước đi, chậm rãi hơn trước, hai bàn tay siết chặt bên trong túi áo. Suốt trong mười năm xa cách Randolph, chàng đã không tìm cách liên lạc trở lại, sau khi Bob viết thư trong năm đầu tiên ấy để báo cho chàng biết một tin chẳng vui là Bridget đã lấy chồng.

Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Tags:

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Downloadsachmienphi.com
Logo