Downloadsachmienphi.com

Hoa Thảo Nguyên

Vui lòng nhấp vào liên kết bên dưới để tải Ebook.

Loading...

Giới Thiệu Sách:

Hoa Thảo Nguyên –

Thị trấn Frendly, bang Nevada nằm lấp lánh trong hơi nóng hầm hập vào một buổi chiều tháng tám. Làn hơi nóng như những đợt sóng xô đuổi nhau phủ lấy dãy cao ốc nằm dọc theo con đường chính chạy qua thị trấn, như muốn che bớt những dấu vết tàn phá bởi thời gian hằn trên những ngôi nhà này. Một tấm biển cũ kĩ giãi dầu sương gió và lỗ chỗ vết đạn dựng ở ngoại vi thị trấn, cho biết số dân cư sống ở đây vào năm Bảy Hai, nhưng cứ nhìn vào số cửa hàng buôn bán có mặt tiền đóng ván và nhìn vào số nhà cửa hoang vắng trong thị trấn, thì chắc chẳng ai tin vào con số này. Một chiếc xe tải nhỏ đơn độc mang bảng số của bang Texas chạy xộc vào một trạm dịch vụ tổng hợp, nơi vừa làm ga-ra vừa làm cửa hàng buôn bán. Bụi đường bám vào xe một lớp dày cộm đen xì và hơi nước phì lên từ dưới nắp đậy đầu máy xe.

Trong trạm, Hoague Miller giật mình khi nghe tiếng kêu lách cách trên cái chuông gắn vào vòi bơm xăng, gã rời mắt khỏi bức ảnh trên tấm lịch in hình một cái hồ soi bóng những đỉnh núi phủ tuyết trắng. Gã chồm người tới trước để nhìn, chẳng thèm để ý đến tiếng kêu cót két ồn ào của chiếc ghế dựa đã hỏng đang ngồi trong văn phòng, dưới tấm thân nặng hơn một trăm rưỡi kí của mình

Một người khách lạ bước ra khỏi xe, anh to cao, rắn rỏi. Chiếc mũ cao bồi bằng rơm che khuất khuôn mặt anh ta. Một khuôn mặt xương xẩu, sắc nét và trông có vẻ bí mật như đang theo đuổi ai. Khách dừng lại một chốc, vì không khí buổi trưa nóng hừng hực như trong một lò lửa, rồi anh ta bước đến chiếc xe, dáng đi chậm rãi lừ đừ của một tay chăn bò chuyên nghiệp.

Ở thị trấn Friendly hiếm khi có khách lạ đến. Thị trấn nằm rất xa đường quốc lộ trải nhựa bằng phẵng, từ đây đến quốc lộ chỉ có một con đường duy nhất được lát sỏi, mà vài ba năm Bộ Giao thông Công chánh mới sực nhớ ra và tráng nhựa một lần. Hầu hết những bản đồ mới in đều không thèm ghi thị trấn này vào.

Quá ngạc nhiên Hoague Miller bèn cố lê tấm thân bồ tượng ra khỏi ghế ngồi, gã bước ra ngoài về phía máy bơm xăng, cố tránh những bộ phận máy móc của một chiếc xe jeep cũ, nằm rải rác giữa nền nhà, đang đợi ráp lại vào xe. Chỉ có đồ điên hay dân cao bồi mới làm việc trong thời tiết nóng nực như thế này, chứ Hoague Miller thì đừng có hòng.

Người khách lạ cao lớn nâng tấm đậy đầu xe lên. Hơi nước lại phụt ra thêm nhiều hơn. Nếu anh ta có biết Hoague Miller đang lạch bạch tiến về phía anh, hai má phị rung rung, thì anh cũng không nhìn đến, vì anh đang quay người chậm rãi nhìn qua cảnh tượng trong thị trấn.

Một cơn gió lốc từ các cánh đồng đầy cây cỏ xô thơm thổi thốc ra, hất tung một cái lon bia rỗng lên trời, rồi lăn lông lốc trên mặt đường chạy qua thị trấn. Khách nhìn cái lon rồi lẩm bẩm trong miệng một mình, nhưng Hoague cũng nghe rõ câu anh ta nói:

– Cơn lốc thời gian nung nấu hận thù thế đấy.

Hoague nhíu mày kinh ngạc, gã ngẩng đầu lên, hỏi:

– Anh nói cái gì đấy?

Chàng thanh niên quay người lại, đưa mắt nhìn gã, cặp mắt lừ đừ ngái ngủ nhưng vẫn lộ một màu xanh biếc lạnh lùng. Anh nhún một bên vai như vẻ không quan tâm đến câu Hoague Miller vừa nói, mà chỉ đáp:

– Tôi chỉ đọc chơi một câu thơ của Shakespeare

– Shakespeare à ?

Hoague càu nhàu, nhìn kỹ người khách lạ.

– Có phải anh là dân cao bồi làm thơ không?

Người khách lạ tuổi khoảng trên dưới 30, hông hẹp, vai rộng, phong thái của giới chuyên ngồi trên lưng ngựa. Trên sống mũi anh có một vết thương nhỏ, và bên thái dương phải nổi rõ một đường thẹo lâu ngày xám xịt. Mái tóc anh màu hung như màu lông mèo núi, trông anh có vẻ nguy hiểm – nhưng khi nhìn thấy nụ cười uể oải trên môi anh, Hoague lại thấy yên tâm.

Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Tags:

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Downloadsachmienphi.com
Logo