Mưa

Mưa

Mưa

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

[hr height=”100″ style=”zigzag” line=”default” themecolor=”1″]

Download sách Mưa – Nhiều Tác Giả

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình Ảnh Tên Sách/Ebook Download – Đọc Online
Mưa Mưa ĐỌC ONLINE

[button title=”DOWNLOAD PDF” link=”http://bit.ly/2ErYKQ8″ target=”_blank” color=”blue” size=”1″][button title=”DOWNLOAD EPUB” link=”http://bit.ly/2nwRbiO” target=”_blank” color=”blue” size=”1″][button title=”DOWNLOAD MOBI” link=”http://bit.ly/2BFAeYV” target=”_blank” color=”blue” size=”1″][button title=”DOWNLOAD AZW3″ link=”http://bit.ly/2Gwck5s” target=”_blank” color=”blue” size=”1″]





[hr height=”100″ style=”zigzag” line=”default” themecolor=”1″]

GIỚI THIỆU SÁCH

Mưa – Nhiều Tác Giả

Năm 1963 chúng tôi cho in tuyển tập gồm tám truyện ngắn ngoại quốc nhan đề là Những truyện thương tâm, hai năm sau tuyệt bản.
Năm 1966 ông Giản Chi rút ra một truyện – truyện Kiếp sống thừa, cho vào Tuyển tập Lỗ Tấn; và năm ngoái chúng tôi lại rút ra một truyện nữa – truyện Trời biết đấy nhưng còn đợi – cho vào phần phụ lục bộ Chiến tranh và Hoà bình của Léon Tolstoi.
Để thay hai truyện đó, chúng tôi đưa vô bốn truyện khác đều dịch từ lâu:
– Người chỉ huy của John Steinbeck
– Một cuộc ráp của John Steinbeck
– Người báo hiệu của Charles Dickens
– Lã Râu Quăn của Đỗ Quang Đình
Nhan đề cũ không còn hợp nữa, chúng tôi đổi lại là Mưa.
Vậy tuyển tập mới này gồm cả thảy mười truyện của sáu danh sĩ Pháp, Anh, Mĩ, Trung Hoa.
Sáu danh sĩ, mỗi nhà một bút pháp riêng, nhưng kĩ thuật đều là cổ điển – cổ điển theo cái nghĩa trái với kĩ thuật trong loại “tân tiểu thuyết” (nouveau roman) của Pháp ngày nay; và tuy có nhà không nói ra nhưng chắc chắc đều nghĩ như Tolstoi: “Chỉ vì tính cách không vị lợi mà nghệ thuật mới được thiên hạ tôn sùng” và đều chủ trương như Somerset Maugham: “Cứ sáng tác cho nghệ thuật, làm vui cho người đọc người nghe rồi (…) độc giả thông minh sẽ tự rút ra được một bài học”.
Mười truyện ngắn, mỗi truyện một vẻ: truyện thì mỉa may cay độc, truyện thì bình dân mà chua xót, truyện thì buồn man mác, truyện thì mơ màng hoặc rùng rợn, khung cảnh cũng rất thay đổi: từ một khách sạn ở Pháp thế kỉ XVIII hoặc một tửu lầu ở Trung Hoa thế kỉ thứ VII, tới cảnh dông tố kinh hồn trên Thái Bình Dương, cảnh một cái đầm trong veo, nên thơ mà huyền ảo giữa một khu rừng ở Apia, cảnh một đám sương mù uốn khúc bò lên từng đợt từ những vũng lầy hôi hám ở Mĩ…
Nhưng truyện nào cũng rất hấp dẫn, hễ đã bắt đầu đọc là không thể ngừng được nữa, tình tiết rất đột ngột, kết cấu hầu hết bất ngờ, vì chúng tôi nghĩ một truyện hay thì trước hết phải có những đặc điểm đó đã. Nhiều truyện đọc xong thì làm cho chúng ta miên man suy nghĩ về những yếu đuối, mâu thuẫn, những đau khổ, chiến đấu của con người, chiến đầu với thiên nhiên, với số mạng, với kẻ khác và cả với bản thân mình nữa; và chúng ta phải nhận rằng triết lí không phải chỉ nằm trong các bộ luận thuyết khô khan mà còn tiềm tàng trong các truyện ngắn dài bất hủ của nhân loại. Danh sĩ nào cũng là một triết nhân. Chính nhờ có một nhân sinh quan đẹp, một bút pháp cao mà họ mới được hậu thế trọng vọng.
Luôn mấy ngày liền, những mảnh tàn quân đã đi qua châu thành. Không còn phải là một bộ đội nữa mà chỉ là một bầy ô hợp tán loạn. Râu thì dài và bẩn, quân phục thì rách rưới, họ uể oải tiến, chẳng cờ xí, chẳng kỷ luật gì cả. Hết thảy đều có vẻ mệt đừ, không suy nghĩ, quyết định được gì nữa, chỉ do thói quen mà bước, chứ hễ dừng lại là té quị liền vì kiệt sức. Nhiều nhất là bọn bị động viên, hạng người vốn hiếu hòa, yên nhiên hưởng lợi tức đó mang không nổi cây súng; rồi tới bọn dân quân nhỏ bé, nhanh nhẹn, dễ hoảng hốt mà cũng dễ hăng tiết, sẵn sàng chiến đấu mà cũng sẵn sàng đào tẩu; xen vào những bọn đó có vài tên lính chánh qui, quần cụt đỏ đã mệt đừ, còn sót lại sau một trận lớn; một số lính pháo thủ ủ rủ sắp hàng với những bộ binh hỗn tạp đó; và thỉnh thoảng người ta thấy cái nón bóng loáng của một kị binh nặng nề bước mà theo không kịp bọn phóng viên nhanh nhẹn.
Tới phiên những đoàn nghĩa dũng quân đi ngang qua, tên thì rất oai hùng: “Đội trả thù Chiến bại – Đội Công dân của Nhà mồ – Đội Chia phần chết”, mà vẻ mặt thì y như tụi ăn cướp.
Chủ soái của họ, xưa kia buôn nỉ hay buôn lúa, bán mỡ bò hay bán xà bong, do hoàn cảnh mà thành chiến sĩ, nhờ có nhiều tiền hay có bộ râu mép dài mà được phong làm sĩ quan, mình đeo đầy khí giới, bận đồ nỉ, gắn lon, bàn cãi oang oang về những trận đồ, phách lối khoe khoang rằng chỉ có mình là đưa vai ra để chống đỡ nước Pháp hấp hối; nhưng đôi khi họ sợ ngay những lính của họ, bọn đầu trộm đuôi cướp, thường can đảm ghê gớm, phá phách và trụy lạc.
Tụi Phổ sắp vô thành Rouen, người ta bảo vậy.
Đội dân quân, hai tháng nay, thận trọng dò xét trong những cánh rừng bên cạnh, có khi bắn lầm vào lính gác của mình, và mới nghe thấy tiếng động của một con thỏ con ở trong bụi là đã lắp đạn sẵn sàng chiến đấu rồi, bây giờ cũng đã giải tán, ai về nhà nấy. Khí giới của họ, quân phục của họ, tất cả những khí cụ sát nhân của họ trước kia làm cho các cây trụ trên quốc lộ trong một khu rộng ba dặm ở chung quanh phải bở vía, bỗng biến đi đâu mất hết.
Những người lính Pháp cuối cùng mới qua con sông Seine để theo đường Saint-Sever, Bourg-Achard mà tới Pont-Audemer, và ở cuối đoàn, viên tướng tuyệt vọng, vô phương mưu tính cái gì được với bọn tàn quân rời rạc đó, đành bước theo họ, giữa hai sĩ quan hầu cận. Vì chính ông cũng ngơ ngác trong cuộc tan rã lớn lao của một dân tộc quen thắng trận mà rồi thua một cách tai hại mặc dầu khét tiếng hùng dũng.

Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Download Sách Hay