Downloadsachmienphi.com

Truyền Thuyết Hoa Hồng

Truyền Thuyết Hoa Hồng - Nhiều Tác Giả
Truyền Thuyết Hoa Hồng –

Truyền Thuyết Hoa Hồng

Tác Giả:

Thể Loại: Kỹ Năng

Vui lòng nhấp vào liên kết bên dưới để tải Ebook.

Giới Thiệu Sách:

Truyền Thuyết Hoa Hồng –

Hãy chắp cánh cho

Có một cô gái sống rất cô đơn. Lúc nào cô cũng ao ước được một ai đó yêu thương mình thật sự. Một hôm, trong lúc đi chơi trong rừng cô thấy hai con chim đang ríu rít hót. Cô bắt chúng về nhà và cho chúng vào một chiếc lồng nhỏ mạ vàng.

Cô gái chăm sóc hai con chim rất kỹ, cô lo lắng cho chúng bằng tất cả của mình, vì thế hai con chim mỗi ngày một lớn hơn và hót hay hơn. Mỗi buổi sáng, chúng chào đón cô bằng những khúc nhạc thật tuyệt vời. Một buổi sáng nọ, cô gái mở cửa lồng. Bỗng, con chim to hơn trong hai con bay vọt ra ngoài.

Cô hết sức tức tối khi con chim cứ bay vòng vòng trên đầu mình. Cô cố gắng đuổi bắt lấy nó. Và khi cô chộp được nó rồi, cô nắm thật chặt trong tay, lòng tràn ngập vui sướng. Nhưng chợt cô cảm thấy con chim mềm đi trong tay mình. Cô mở tay ra và vô cùng hoảng hốt, con chim đã chết. Bàn tay nắm chặt đầy yêu thương của cô đã làm nó chết. Cô buồn bã nhìn quanh và bắt gặp con chim còn lại trong lồng đang đứng cạnh những thanh chắn mạ vàng. Cô gái cảm thấy nó đang muốn nói với cô rằng nó cần tự do, rằng nó muốn bay lượn trên bầu trời trong xanh kia.

Và cô gái nhẹ nhàng mang con chim ra khỏi chuồng, tung nó vào không trung. Con chim bay một vòng, hai vòng rồi ba vòng quanh cô gái. Cô nhìn thấy sự vui thích của nó và trái tim cô không còn cảm thấy mất mát nữa. Giờ thì cô chỉ muốn chú chim nhỏ kia được hạnh phúc. Bất ngờ, con chim bay lại gần và đậu trên vai cô gái. Nó cất tiếng hót, hót lên một giai điệu du dương, tuyệt vời nhất mà cô gái chưa từng được nghe. Cô hiểu rằng, cách nhanh nhất để đánh mất là nắm nó thật chặt, còn cách tốt nhất để giữ lấy tình yêu là hãy chắp cho nó một đôi cánh.

đích thực

Có một cô gái hỏi người yêu mình: “Tại sao anh yêu em?” Chàng trai trả lời: “Anh yêu em vì em xinh xắn, hay giúp đỡ mọi người, em thông minh và hoạt bát”. Cô gái rất hài lòng về câu trả lời của người bạn trai.

Bỗng một ngày cô ấy bị tai nạn giao thông phải nhập viện với gương mặt và thân thể đầy vết trầy xước và cột sống bị chấn thương. Người yêu của cô đến thăm, chẳng nói gì. Cô gái bắt đầu cảm thấy khó chịu xen lẫn lo lắng, buồn rầu. Bỗng nhiên, anh đến bên cô gái và nói: “Em yêu à, lúc trước em xinh xắn nhưng giờ em không còn đẹp nữa, vậy anh chẳng có lý do gì mà yêu em; lúc xưa em hay giúp đỡ mọi người nhưng giờ em lại là gánh nặng cho mọi người, vậy anh cũng chẳng có lý do gì để yêu em. Em chẳng còn gì để anh yêu em… nhưng anh vẫn yêu em chỉ vì: anh yêu em!”.

Và cô gái nhận ra được đích thực.

Câu chuyện của bức vách vừa mới qua đời!

Có bao giờ quý vị nghe một… bức vách lên tiếng nói? Quả là chuyện thần thoại, đúng không? Vậy mà đó là sự thật đấy. Sự thật mà tôi nói là một – trăm – phần – trăm; còn tin hay không, tùy quý vị. Nhưng thôi, câu chuyện mà tôi sắp kể ra đây chắc sẽ thú vị hơn là tôi cứ mãi lằng nhằng chứng minh này nọ.

Tôi là tấm vách ngăn (như nhiều vách ngăn khác) giữa hai căn phòng nằm sát nhau trong một chung cư có đến gần một trăm phòng. Dĩ nhiên, tôi đã hiện diện ở đó từ hơn ba mươi năm qua, đã có nhiều gia đình dọn đến ở và ra đi; do vậy tôi đã chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện vui buồn xảy ra trong hai căn phòng ấy. Thế nhưng, tôi chỉ muốn kể cho quý vị nghe về hai gia đình, mà đúng hơn là về hai con người đã sống tại nơi ấy – hai căn phòng nằm sát nhau; còn tôi, là “người” nằm ở giữa (nghe có vẻ vô duyên, nhưng thật ra đâu có vô duyên, phải không?).

Tôi nhớ ngày đầu tiên chàng trai hai mươi bốn tuổi dọn về ở tại căn phòng số 5; tài sản duy nhất mà anh ta mang theo là cái ba lô, cây đàn và dăm ba thứ linh tinh không đáng kể. Nghe nói anh ta mới ở rừng về và căn phòng ấy là do cơ quan mới của anh ta cấp. Từ ngày anh ta về tôi như được vui lây, vì đi thì thôi, chứ về tới nhà là anh ta cứ đàn hát suốt. Nhưng, ở đời đâu phải mình vui là thiên hạ đều vui, do vậy sau hơn một tuần “tưng tửng từng tưng” trong cái không gian tưởng đâu là “cõi riêng” của mình, anh ta đã phải đối diện với một thực tế… ngoài dự kiến. Cô gái ở phòng số 6 bước sang… gõ cửa nhà hàng xóm, giọng ngọt như mía lùi: “Anh ơi, ngày mai anh có đi làm không?”. Tôi thì đã biết là ý cô ấy muốn nói gì (vì trước khi mở cửa bước sang nhà anh hàng xóm, tôi đã thấy vẻ mặt của cô cũng như câu nói lầm bầm…), nhưng anh ta thì ngây thơ như một chàng… ngốc (!). Nghe cô hàng xóm hỏi, anh ta liền trả lời: “Dạ có chứ, ngày mai là thứ năm mà. Nhưng có gì không chị?”. Tôi thấy cô ta đúng là… quỷ (!) – mới hồi nãy (trước khi gặp anh ta) vẻ mặt cô ta hầm hầm, vậy mà bây giờ trông cô ta cứ tỉnh khô. Cô tiếp lời: “Vậy thì anh phải ngủ sớm đi để mai còn đi làm chứ!”. Tôi thấy mặt chàng… ngốc ngớ ra và khi chưa kịp hiểu người – hàng – xóm nói những điều ấy với ý gì, thì anh ta đã nghe lời chào: “Chúc anh ngủ ngon nhé!”. Và rồi cô ta biến mất, cũng bất ngờ như lúc cô ta gõ cửa vậy.

Khi cô gái đã trở vào phòng, chàng-trai-tội nghiệp cứ ngẩn tò te, tròn xoe mắt nhìn vào cái hành lang tối thui phía trước. Rồi dường như hiểu được “thâm ý” của cô hàng xóm, anh rón rén bước từng bước nhẹ đến cây đàn và se sẽ treo nó lên… tôi. Rất tình cờ, hai cái giường ngủ của họ cùng được đặt sát vào tôi (tức là cái vách ngăn cách hai phòng), do vậy tôi đã nghe, đã thấy tất tật mọi chuyện. Tối hôm ấy cả hai người đều dường như thức suốt đêm. Anh ta nằm vắt tay lên trán suy nghĩ, thở dài, rồi lầm bầm: “Cũng may mà cô ta lịch sự, chứ hồi nãy mà cổ quát lên “Ông có câm cái mồm của ông lại cho thiên hạ ngủ hay không!” thì có mà độn thổ! Ngốc ơi là ngốc, học bao nhiêu bài học về đối nhân xử thế, về phép lịch sự rồi mà bây giờ mình lại bất lịch sự đến thế là cùng, khuya lơ khuya lắc rồi mà còn bày đặt hát hò!”. Rồi sau đó, khi đã tự trách mình chán chê, anh ta lại lầm bầm: “Cô ta là ai vậy nhỉ? Cô ta làm gì? Bên ấy cô ta ở một mình hay ở với ai? Mình đúng là vô tâm, về ở cả tuần nay mà chẳng quan tâm đến chuyện hàng xóm, láng giềng…”. Nhưng câu nói của anh ta sau đó khiến tôi chú ý nhất là: “Cô ấy xinh thật, lại lịch sự nữa…”.

Còn cô gái ấy, cũng chẳng hơn gì. Cô ta than thở thành lời: “Mình đó sao? Sao hôm nay lại quá quắt đến như vậy! Tại sao không ráng chịu thêm một chút nữa? Anh ta đàn hát một lúc rồi cũng phải đi ngủ thôi, chứ có phải suốt đêm đâu mà phải sang nhà người ta gõ cửa, rồi nói cạnh nói khóe! Rồi mai mốt, gặp lại anh ta mình biết ăn nói gì đây…”. Và cũng có một câu của cô ta khiến tôi chú ý: “Thấy vẻ mặt ‘góc cạnh’ vậy, mà trông anh cũng hiền quá chứ…”.

Sáng hôm sau, mặc dù mắt trắng dờ vì cả đêm không ngủ, nhưng anh chàng cũng thức dậy thật sớm để… tránh mặt cô-hàng-xóm. Vì anh ta nghĩ, nếu đi trễ, chẳng may mà gặp lại cô gái ấy, thì mắc cỡ phải biết. Nào ngờ “cô gái nhà bên” cũng có một ý nghĩ tương tự. Và thế là họ “đụng nhau” đúng vào lúc cả hai cùng mở cửa tính… đánh bài chuồn! Hai cánh cửa của hai căn phòng nằm cạnh nhau, họ đứng gần như sát rạt nhau khi bước ra, vậy mà họ như hóa mù, hóa câm, hóa điếc… Tiếc một điều, là sau đó khi họ rảo bước dọc theo hành lang để xuống cầu thang, thì tôi không còn cơ hội để nhìn, để nghe thêm điều gì nữa.

Nhưng thôi, “chuyện ở ngoài đường” thì không nên quan tâm làm gì, tôi sẽ tiếp tục kể cho quý vị nghe những “chuyện ở trong nhà”.

Một tuần, rồi hai tuần sau đó, quý vị có biết tôi đã thấy những gì không? Thật là bất công và đau xót – anh bạn của chúng ta khá nhiều lần, theo thói quen, vừa về đến nhà là với tay lấy cây đàn… nhưng sau đó liền chùn tay lại ngay – anh ta sợ (!). Còn cô gái thì đứng ngồi không yên, hết than vắn đến thở dài: “Sao không nghe anh ta hát nữa nhỉ? Chắc chắn là do “cái đêm vô duyên” do mình gây ra ấy rồi! Bây giờ phải làm sao? Phải làm sao bây giờ?…”. Tôi lại phải chứng kiến cảnh hai người nằm trằn trọc suốt đêm.

Một buổi chiều, khi chủ nhân căn phòng số 6 đi làm về, cô gặp một cô gái khá xinh đang tần ngần đứng trước cửa nhà anh hàng xóm. Phép lịch sự tối thiểu, không cho phép cô làm ngơ: “Xin lỗi, chị tìm…?”. Cô gái mau mắn: “Dạ em tìm anh Nguyễn. Nhưng anh ấy chưa về…”. “Vậy vào nhà mình ngồi đợi đi. Chắc là anh ấy cũng sắp về”. Sau một hồi hai cô gái hỏi qua, đáp lại thì tôi cũng biết được rằng, người khách lạ kia là em gái của chàng bộ đội mới chuyển ngành, cô từ quê lên thăm anh trai. Khi nghe hai tiếng “em gái” tôi thấy rất rõ cô – chủ – nhà thở ra một cái khì, và nét mặt cô rạng rỡ hẳn lên (tôi thật sự chẳng hiểu vì sao?). Nhưng ngay sau đó, cô lại tỏ ra lúng túng, mất bình tĩnh, khi nghe “cô em” tâm sự: “Ba má em nhắn ảnh về quê mấy lần để lo chuyện vợ con, vậy mà ảnh cứ lờ hoài!”. “Vì sao vậy?” – Người hỏi không giấu được hơi thở gấp, nôn nao. “Ảnh cứ nói là chuyện hôn nhân không nên ép buộc. Ảnh không thương chị ở quê thì đừng ép ảnh cưới”. Câu hỏi tiếp càng có vẻ nôn nao hơn: “Vậy chắc là ảnh có người yêu khác rồi hả?”. “Cô em” vẫn ngây thơ: “Hình như là chưa đâu chị ạ. Em được ảnh thương nhất nhà, cái gì ảnh cũng kể cho em nghe. Nhưng chưa bao giờ nghe ảnh nói về người con gái nào cả”. Thế là tôi lại được thấy đôi mắt long lanh niềm vui. Còn sau đó thì tôi lại thấy đôi má ửng hồng, khi “cô em” nói: “Chị nè. Chị là giáo viên, chắc là có nhiều cô giáo trong trường còn độc thân, chị làm mai cho anh ấy một người với…”. Cô chủ nhà nhìn sang chỗ khác, lí nhí: “Ôi, mình lo phận mình còn chưa xong, sao dám làm mai làm mối gì!”. Bất ngờ lúc ấy tôi nhìn thấy đôi mắt của “cô em” và biết rằng, cô ta đã bắt đầu hiểu ra một điều gì…

Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Downloadsachmienphi.com
Logo