Downloadsachmienphi.com

Vương Nguyên

Vui lòng nhấp vào liên kết bên dưới để tải Ebook.

Loading...

Giới Thiệu Sách:

Vương Nguyên –

Đây, những lý do nào đã khiến Vương Nguyên, con trai Vương Hổ Tướng, tìm đến căn nhà đất của ông nội hắn, Vương Long…

Khi ở Nam về, cãi cọ, chống đối với cha, Vương Nguyên năm đó 19 tuổi. Một đêm đông gió rét, những hạt tuyết sa lốp bốp đập vào cánh cửa sổ, Vương Hổ Tướng ngồi một mình trong căn phòng rộng lớn, trầm ngâm suy nghĩ, trước ánh than hồng của chiếc lò sưởi; chàng mơ vọng một ngày kia con trở về, một trang thanh niên anh tuấn, cầm quân xuất trận như chàng, lập chiến công hiển hách, nối chí cha tạo những võ công chàng đã hoạch định mà nay vì tuổi già chưa thực hiện được. Chính cái đêm hôm đó, không ai ngờ tới, Vương Nguyên đã đột ngột trở về.

Người thanh niên sừng sững đứng trước mặt chHổ Tướng nhận đúng con chàng, nhưng thấy con ăn vận một lối quân trang chưa từng thấy bao giờ. Đó là sắc phục của dân quân cách mạng, đối thủ với những lãnh chúa như chàng. Khi đã hiểu ý nghĩa cơ sự, Hổ Tướng như bừng tỉnh giấc mơ, đứng phắt dậy, hai mắt dán chặt vào con, tay sờ soạng tìm thanh đoản kiếm lúc nào cũng để bên cạnh người, chàng sẵn sàng giết đứa nghịch tử, như đã hạ thủ bất cứ một đối thủ nào khác. Nhưng lần này cũng là lần đầu tiên, đứa con dám cả bộc lộ lòng uất hận đối với cha, từ trước đến nay hắn chưa có dám thế bao giờ. Người thanh niên cởi phanh chiếc áo màu lam, để hở chiếc ngực sạm nắng, nhẵn thín, hét lên, tiếng tuy còn non nhưng rắn rỏi mạnh bạo: – Con biết ý cha muốn giết con lắm! Đó là một phương tiện độc nhất của cha! Giết con đi!

Nhưng ngay lúc đó, người thanh niên cũng biết cha chàng không đủ can đảm giết được con. Hai mắt trừng trừng nhìn cha, cánh tay Vương Hổ Tướng từ từ hạ dần, thanh đoản kiếm rơi xuống nền gạch, Vương Hổ Tướng lấy tay bưng miệng cố giữ cho đôi môi đỡ run như sắp muốn khóc.

Trong lúc hai cha con đứng đối diện nhìn nhau, người lão bộc trung thành, anh lính sứt môi bước vào phòng, theo như thường lệ đem một vò rượu nóng để chủ uống cho ấm bụng trước khi đi ngủ. Vô tình lão bộc không nom thấy thanh niên đứng đó, hắn chỉ thấy có một mình chủ hắn. Sắc diện Vương Hổ Tướng, sau cơn phẫn nộ trông thật ảo não, tiều tụy. Người lão bộc thấy sắc diện chủ, thất kinh, rú lên, vội vàng lại bên chủ rót nhanh rượu để chủ uống. Vương Hổ Tướng quên con đứng đó, quên thanh đoản đao rớt xuống nền nhà, hai tay run run đỡ bát rượu nóng, đưa lên môi, nhấm nháp uống rất lâu. Người lính già đứng bên, tay bưng vò rượu rót tiếp thêm. Vương Hổ Tướng vừa uống vừa nói: “Rót nữa, nữa… ” Chàng mải uống, quên cả khóc.

Người thanh niên đứng đó, nhìn hai người già, lòng thấy nao nao xúc động: một người, tính khao khát tầm thường, tưởng chừng lấy chất men để giải cơn sầu muộn, một người đứng bên, cúi xuống rót rượu, mặt mũi xấu xí, đượm một vẻ âu yếm, lo sợ. Cả hai người lúc đó cùng chung một ý nghĩ lấy rượu để giải cơn sầu.

Người thanh niên đứng đó, cảm thấy mình bị lãng quên. Trái tim hồi nãy đập nhanh, máu chảy mạnh, nóng ran, bây giờ nguội dần, mối cảm xúc nghẹn ngào trong họng, bất giác nước mắt ràn rụa. Nhưng chàng cầm ngay lại nước mắt không cho chảy, tính cứng rắn đó anh đã tập nhiễm được ở trường võ bị. Cúi xuống nhặt chiếc dây lưng, hồi nãy cởi vứt xuống nền nhà, Vương Nguyên lẳng lặng, ung dung, đi sang phòng bên, gian phòng học ngày trước hồi còn niên thiếu ở với viên võ sư trẻ tuổi, bây giờại đội trưởng võ bị. Lần mò trong gian phòng tối tăm, thấy chiếc ghế ở trước tủ sách, gieo mình ngồi phịch xuống, người chàng mệt lả.

Lòng tự nghĩ, cơn thịnh nộ của cha dù mãnh liệt đến đâu, cũng không phải sợ mà chùn bước, mối tình phụ tử dù tha thiết mặn nồng đến đâu cũng không cảm hóa được tâm trí, nếu không sẽ phải rời bỏ cả bè bạn đồng chí, lý tưởng đang quyết tâm theo đuổi. Hình ảnh cha như vừa nom thấy hồi nãy, lởn vởn trong óc, cảnh tượng này đang tiếp diễn ở gian phòng bên, cha đang say sưa với chén rượu nồng để giải sầu. Nhìn cha với cặp mắt khác lạ, người thanh niên không ngờ tưởng người đó là cha, là một viên hổ tướng.

Từ trước đến nay Vương Nguyên vẫn sợ cha, lòng cũng có yêu, nhưng sự yêu đương chẳng qua bất đắc dĩ vì tính nết, hành vi của cha, chàng không phục, vẫn âm thầm phản đối. Nếu có sợ là sợ những cơn phẫn nộ sát nhân của cha, những tiếng gầm thét, và chiếc kiếm sắc như nước, vung lên nhanh như chớp, chiếc đoản đao đó cha lúc nào cũng kè kè giắt bên người. Hồi còn là một đứa trẻ, có khi nửa đêm thức giấc, mồ hôi ướt như tắm, chàng vừa mê, không nhớ vì một lẽ gì đã làm thất ý cha. Tuy nhiên chàng cũng không sợ quá vì biết cha cũng không giận con lâu. Song thường nhật, vẫn thấy cha lên cơn thịnh nộ hay làm ra bộ giận dữ đối với người khác, Hổ Tướng vẫn dùng cơn phẫn nộ như một lợi khí để thị uy, trấn áp bọn thuộc hạ. Trong đêm hôm tối tăm, cậu nhỏ nằm trong chăn phải rùng mình nghĩ đến lúc cha lên cơn bão táp, hai con mắt dữ tợn, kinh hồn, mày râu dựng ngược; chàng vẫn thường nghe bọn thuộc hạ, nửa đùa, nửa thật nói với nhau “chớ nên vuốt râu cọp”.

Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Downloadsachmienphi.com
Logo