Downloadsachmienphi.com

Whitney Tình Yêu Của Tôi

Vui lòng nhấp vào liên kết bên dưới để tải Ebook.

Loading...

Giới Thiệu Sách:

Whitney Của Tôi –

Trong cỗ xe du hành sang trọng lắc lư nhè nhẹ trên con đường mòn ngoại ô, Quý bà Anne Gilbert tựa má vào vai chồng và thốt ra một tiếng thở dài nóng ruột. “Phải đến cả tiếng đồng hồ nữa chúng ta mới đến nơi, vậy mà sự chờ đợi đã gần như ăn mòn em. Em đang băn khoăn bây giờ Whitney trông như thế nào khi cô bé đã lớn”

Bà chìm vào im lặng và lơ đãng nhìn khung cảnh miền quê xanh tươi của nước Anh trôi qua cửa sổ xe bao phủ bởi hoa mao địa hoàng màu hồng và hoa mao lương vàng hoang dại, trong khi cố gắng hình dung đứa cháu gái bà đã không gặp gần 11 năm qua.

“Cô bé sẽ rất đẹp, như của nó. Và cô bé sẽ có nụ cười, sự dịu dàng và tính tình ngọt ngào của mẹ nó…”

Quý ông Edward ném một cái nhìn ngờ vực cho vợ mình. “Tính tình ngọt ngào?” ông lặp lại với vẻ nghi ngờ hài hước. “Đó không phải những gì mà cha cô bé nói trong lá thư của ông ấy.”

Là một nhà ngoại giao đại diện cho Lãnh sự quán Anh ở Paris, Ngài Gilbert là một bậc thầy với những lời bóng gió, nói tránh, ám chỉ và hàm ý. Nhưng trong cuộc sống riêng, ông thích lựa chọn dễ chịu là thẳng thắn nói lên sự thật. “Cho phép anh gợi lại trí nhớ của em,” ông nói, dò dẫm trong túi quần và rút ra lá thư từ cha của Whitney. Ông đẩy đôi kính mắt lên sống mũi, và phớt lờ vẻ nhăn nhó của vợ, ông bắt đầu đọc: “‘Cách cư xử của Whitney là một sự sỉ nhục, những hành vi của con bé thật đáng bị chỉ trích. Nó là một con bé lanh chanh ngỗ ngược, là sự thất vọng đối với tất cả những người nó quen và là một nỗi xấu hổ của tôi. Tôi xin cô đưa con bé đến Paris với cô, hy vọng rằng cô có thể hơi tôi với đứa bé ngang bướng này.’”

Edward cười khoái trá. “Chỉ cho anh chỗ nào nói cô bé có ‘tính khí ngọt ngào.’”

Vợ ông quăng cho ông một cái nhìn dằn dỗi. “Martin Stone là một người đàn ông lạnh lùng và không có cảm giác, không nhận ra sự dịu dàng và phẩm chất tốt đẹp cho dù Whitney có! Chỉ cần nghĩ đến cách ông ta mắng cô bé và bắt nó về phòng ngay sau đám ma của chị gái em.”

Edward nhận ra sự ngoan cố biểu hiện trên cằm của vợ và vòng tay ôm vai bà trong một cử chỉ hòa giải. “Anh cũng không thích người đàn ông đó hơn em, nhưng em phải thừa nhận là, vừa mới mất người vợ trẻ trong một đám tang sớm, lại bị đứa con gái buộc tội, ngay trước mặt năm mươi người, là đã nhốt nó vào một cái hộp vì vậy bà ấy không thể đi ra đã khiến ông ta khá bối rối.”

“Nhưng Whitney vừa mới năm tuổi đầu!” Anne nóng nảy phản đối.

“Đồng ý. Nhưng Martin đang đau buồn. Bên cạnh đó, như anh nhớ, đó không phải là lý do con bé bị khóa lại trong phòng. Mà là sau đó, khi mọi người tập trung trong phòng khách – cô bé đã dậm chân và dọa là sẽ tố cáo chúng ta với Chúa nếu chúng ta không thả cô bé ra ngay lập tức.”

Anne cười. “Cô bé thật cá tính, Edward. Trong một phút em đã nghĩ những nốt tàn nhang nho nhỏ của cô bé sẽ nổ bôm bốp ngay trên mũi nó. Hãy công nhận là – cô bé thật tuyệt, và anh cũng nghĩ vậy!”

“Ờ, ừ,” Edward dè dặt đồng ý. “Anh cũng nghĩ cô bé như vậy.”

Khi cỗ xe nhà Gilbert rẽ xuống điền trang nhà Stone, một nhóm thanh niên đang đứng đợi trên một bãi cỏ phía Nam, nhấp nhỏm ngóng về phía chuồng ngựa cách đó một trăm thước Anh. Một cô gái xinh xắn tóc nâu vàng vuốt thẳng nếp váy màu hồng bị nhăn và thở dài theo cách mà để lộ một núm đồng tiền quyến rũ. “Anh đoán xem Whitney đang định làm gì?” cô hỏi anh chàng tóc màu sáng đẹp trai bên cạnh.

Liếc nhìn vào đôi mắt to màu xanh lơ của Elizabeth Ashton, Paul Sevarin nở một nụ cười có thể làm Whitney đánh đổi cả đôi chân của mình để thấy nó dành cho nàng. “Cố gắng kiên nhẫn nào, Elizabeth,” anh nói.

“Mình chắc chắn là không ai trong tụi mình có một ý tưởng mơ hồ nào về những gì cô ta định làm, Elizabeth,” Margaret nói một cách chanh chua. “Nhưng bạn có thể hoàn toàn chắc chắn là nó sẽ là điều gì đó ngu ngốc và quá khích.”

“Margaret, hôm nay chúng ta đều là khách của Whitney,” Paul nhắc nhở.

“Em không biết tại sao anh lại nói hộ cô ta, Paul ạ,” Margaret cãi lại đầy ác ý. “Whitney đang tạo ra một vụ tai tiếng kinh khủng khi đeo đuổi anh, và anh biết mà!”

“Margaret!” Paul quát. “Anh nói thế là đủ rồi.” Hít một hơi dài tức tối, Paul Sevarin nhăn nhó với đôi giày sáng bóng của mình. Whitney đã tạo ra một hình ảnh lố lăng của chính mình khi đeo bám anh, và chết tiệt là gần như tất cả mọi người trong vòng mười năm dặm đều đang bàn tán về nó.

Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Downloadsachmienphi.com
Logo