Khu Vườn Xương
Khu Vườn Xương
11/09/2018
Bên Kia Đường Có Đứa Dở Hơi
Bên Kia Đường Có Đứa Dở Hơi
11/09/2018

Bùa Mê

Bùa Mê

Bùa Mê

Bùa Mê

Bùa Mê

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Bùa Mê – Aprilynne Pike

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Bùa MêBùa MêĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





Загрузка...

GIỚI THIỆU SÁCH

Bùa Mê – Aprilynne Pike

Vẫn bầu không khí thần tiên, vẫn những nhân vật từng khiến ta ám ảnh… Nhưng đến “Bùa mê”, mạch truyện và nhân vật đã vận động lên một bước cao hơn.
Laurel trở về tiên giới Avalon để học cách pha chế tiên dược như một tiên nữ Mùa thu đích thực. Tại nơi đây, cô được Tamani đưa đi khắp cõi Avalon, giảng giải những điều cô chưa hiểu về giống loài mình. Cõi tiên, cũng như Tamani, giống như một thứ bùa mê, lại một lần nữa mê hoặc Laurel. Nhưng, khi trở về thế giới của con người, Laurel có David – chàng trai luôn hiểu cô muốn gì, sát cánh bên cô trong những hiểm nguy, còn bố mẹ đã nuôi dưỡng cô kể từ khi còn tí xíu bị bỏ bên thềm cửa…
Laurel không có quyền lựa chọn và cũng không còn thời gian mà lựa chọn…Mối đe dọa của loài quỷ khổng lồ đang treo lên đầu tất cả mọi người. Vận mệnh của Avalon đã trở nên nguy nan hơn bao giờ hết. Những tiên nam siết chặt vòng canh gác. Laurel không còn bước lùi nữa…
Trải qua bao hiểm nguy, cô đã biết mình muốn gì, yêu điều gì hơn và dũng cảm chọn lựa, dẫu rằng chưa hẳn sự lựa chọn đó đã làm trái tim cô thanh thản…
Chương 1
Laurel đứng trước căn nhà gỗ, lướt qua hàng cây, cổ họng cô thít lại trong một cơn lo sợ ùa đến. Anh đang ở đó, ở đâu đấy quanh đây, và đang quan sát cô. Sự thật cô không thể nhìn thấy chẳng có nghĩa lý gì.
Không phải là Laurel không muốn gặp anh. Đôi khi cô nghĩ đó là vì cô muốn gặp anh… vô cùng. Bước vào cuộc đời Tamani chẳng khác nào đuà nghịch với một dòng sông đang ầm ào gầm thét. Chỉ cần sảy chân một bước là dòng nước lớn sẽ cuốn cô đi. Cô đã chọn ở lại với David, và cho đến giờ cô vẫn tin đó là lựa chọn đúng. Dầu vậy, nó vẫn chẳng khiến cho cuộc hội ngộ này trở nên dễ dàng.
Và làm cho đôi tay cô ngừng run rẩy.
Cô từng hứa với Tamani rằng cô sẽ đến gặp anh sau khi lấy được bằng lái xe. Dù không nói rõ là ngày nào, cô đã hứa là vào tháng Năm. Giờ đã là tháng Sáu. Hẳn Tamani cũng biết rằng cô tránh gặp anh. Nhưng giờ anh đã ở đó, lại là người đầu tiên sẽ gặp cô, và cô không biết mình nên háo hức hay nên lo sợ. Lòng cô trào lên một cảm xúc hỗn độn – thứ cảm giác cô chưa từng thấy, và cũng không chắc là mình có muốn gặp lại hay không.
Laurel nhận thấy mình đang nắm chặt chiếc nhẫn nhỏ Tamani tặng cô hồi năm ngoái, chiếc nhẫn cô đã cẩn thận lồng vào một sợi dây chuyền và lúc nào cũng đeo quanh cổ. Cô đã cố không nghĩ về anh suốt sáu tháng qua. Đã cố, cô thừa nhận với chính mình, và đã thất bại. Cô buộc mình phải buông tay ra khỏi chiếc nhẫn và cố gắng bước đi thật tự nhiên và tự tin về phía khu rừng.
Khi những tán cây bắt đầu toả bóng xuống Laurel, bỗng một cái bóng màu xanh đen từ trên cây đu xuống và nhấc bổng cô lên khiến cô thét lên vì sợ hãi, rồi dần dần trở nên thích thú.
“Em có nhớ anh không?” Tamani hỏi với nụ cười mỉm đầy quyến rũ – nụ cười từng hút hồn cô từ giây phút đầu tiên.
Trong khoảnh khắc, dường như sáu tháng đằng đẵng qua chưa hề tồn tại. Chỉ còn hình ảnh của anh, cảm giác có anh rất gần khiến mọi sợ hãi, mọi trăn trở, và… mọi quyết tâm của cô tan biến. Laurel quàng tay ôm siết anh thật chặt như chẳng muốn rời.
“Như thế là có đấy nhỉ?” Tamani thì thầm.
Cô buộc mình phải buông anh ra và lùi lại. Chẳng khác nào bắt một dòng sông phải chảy theo một hướng khác.
Nhưng sau vài giây, cô định thần lại, lặng lẽ và say đắm nhìn anh. Vẫn mái tóc đen dài ấy, vẫn nụ cười bất chợt ấy, vẫn đôi mắt xanh biếc mê hồn ấy. Lúng túng, khó xử và hơi xấu hổ vì màn chào hỏi có phần nồng nhiệt vừa rồi, Laurel nhìn chằm chằm xuống mũi giày của mình mà chẳng biết nói gì tiếp theo.
“Anh đã mong em đến sớm hơn.” Tamani cuối cùng cũng nói.
Thật buồn cười, cô vẫn luôn lo sợ cái thời khắc gặp lại Tamani, vậy mà giờ cô đã tới đây. Nhưng Laurel vẫn không thể nào quên được nỗi sợ hãi lạnh lẽo dâng lên trong lòng mỗi khi cô nghĩ về chuyện gặp lại anh lần nữa. “Em xin lỗi.”


Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Загрузка...