Chỉ Là Người Đàn Ông Hấp Dẫn Nhất Còn Sống

Where Dreams Begin
Where Dreams Begin
11/09/2018
Truyện ngắn đặc sắc của các tác giả được giải thưởng Nobel
Truyện ngắn đặc sắc của các tác giả được giải thưởng Nobel
11/09/2018

Chỉ Là Người Đàn Ông Hấp Dẫn Nhất Còn Sống

Chỉ Là Người Đàn Ông Hấp Dẫn Nhất Còn Sống

Chỉ Là Người Đàn Ông Hấp Dẫn Nhất Còn Sống

Chỉ Là Người Đàn Ông Hấp Dẫn Nhất Còn Sống

Chỉ Là Người Đàn Ông Hấp Dẫn Nhất Còn Sống

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Chỉ Là Người Đàn Ông Hấp Dẫn Nhất Còn Sống – Julie James

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Chỉ Là Người Đàn Ông Hấp Dẫn Nhất Còn SốngChỉ Là Người Đàn Ông Hấp Dẫn Nhất Còn SốngĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3

Loading...

GIỚI THIỆU SÁCH

Chỉ Là Người Đàn Ông Hấp Dẫn Nhất Còn Sống – Julie James

Bình tĩnh, điềm đạm, tự chủ…
Không có gì có thể làm bối rối Taylor Donovan. Trước tòa, cô không bao giờ để đối phương biết cô đang lo lắng. Trong cuộc sống riêng của cô, cô không bao giờ để bất kỳ người đàn ông nào làm cô mất bình tĩnh, kể cả vị hôn phu dối trá của cô. Do vậy, khi cô được giao nhiệm vụ huấn luyện người được báo People chọn là “người đàn ông hấp dẫn nhất còn sống”, cho vai diễn trong bộ phim trinh thám hình sự sắp tới của anh, cô cương quyết không để bị đốn ngã bởi sự hấp dẫn của chàng trai Hollywood đa tình. Cho dù chàng là Jason Andrews.
Tự tin, nổi tiếng, quyến rũ…
Jason Andrews quen được phụ nữ ngưỡng mộ, nên anh thấy hụt hẫng khi bị Taylor Donovan phớt lờ. Cô không giống như những người phụ nữ khác anh từng gặp: không thích là trung tâm của sự chú ý, miễn nhiễm với những lợi thế của anh, và đầy bất ngờ, có thể nói “không” với anh. Cô là một thử thách tuyệt vời. Và cô càng cưỡng lại anh, anh càng thấy cô chính là một đối thủ hoàn hảo…
Taylor Donovan có thể mới đến Los Angeles, nhưng khi nghe thấy một điều vớ vẩn, cô nhận ra ngay.
Lúc này là 8:15 sáng thứ Hai – thành thật mà nói, hơi sớm (Taylor nghĩ vậy thôi), để đương đầu với những điều vô lý mà ông Frank Siedlecki của Ủy ban Bình quyền cho Nhân viên, luật sư đối phương của cô đưa ra. Nhưng coi nào, sáng nay trời Nam Cali thật ấm áp và rạng rỡ, ly cà phê Starbuck cô uống bắt đầu có tác dụng, nên cô sẵn sàng để chơi đẹp.
Frank gọi đến khi Taylor vừa chạy xe tới đậu trong ga-ra ở nơi làm việc của cô tại thành phố L.A. Sau khi chào, cô để Frank thao thao nói – nói thêm là cô không ngắt lời chút nào – về tính chính đáng của vụ kiện của thân chủ của Frank, cũng như việc thân chủ của cô nên biết là họ may mắn vì đã được đề nghị trả số tiền 30 triệu đô khiêm tốn để hủy vụ kiện. Nhưng ai cũng chỉ có thể chịu được những điều vớ vẩn trong một cuộc điện thoại vào sáng thứ Hai đến một giới hạn nào đó; dù cà phê Starbuck ngon hay không.
Nên Taylor không còn cách nào khác đành phải ngắt lời Frank giữa chừng, và cầu xin sao phone tay của cô đừng bị mất sóng khi cô vô thang máy.
“Frank, Frank”, cô nói với giọng cương quyết và đầy tính chuyên nghiệp, “không bao giờ chúng tôi chịu hòa giải với những con số đó. Anh muốn cả số tiền đó chỉ vì thân chủ của anh lỡ nghe vài từ có “bốn chữ cái” ở nơi làm việc?”
Taylor mỉm cười lịch sự với một cặp vợ chồng già vừa bước vào thang máy với cô trong khi vẫn tiếp tục cuộc điện thoại.
“Anh nên biết rằng, nếu Ủy ban Bình quyền cho Nhân viên muốn 30 triệu đô la cho một vụ kiện quấy rối tình dục, ít nhất hãy cho tôi biết là một người nào đó đã bị gọi là “lẳng lơ” hay “gái””.
Qua khóe mắt, Taylor thấy bà cụ – chắc khoảng 75 tuổi – nhìn chồng bà ta một cách không hài lòng. Nhưng lúc đó Frank bắt đầu linh tinh về quyền lợi của nguyên cáo.
“Tôi xin nói thật, tôi không ấn tượng chút nào với vụ kiện của anh” – Taylor ngắt lời – “tất cả những gì anh có chỉ là những chuỗi rời rạc của các vi phạm nhỏ. Đâu có ai bị vỗ mông hay bóp ngực đâu”
Taylor để ý thấy cặp vợ chồng già nhẹ nhàng nhưng nhanh lẹ tránh xa cô, đi ra góc thang máy đối diện.
“Tất nhiên là tôi không ngại anh”, cô trả lời câu hỏi của luật sư đối thủ, “chúng ta đang nói về 30 triệu đô đấy”. Thay vì lớn tiếng, giọng của cô lại có vẻ cười cợt, mà theo kinh nghiệm chứng minh, càng gây bực tức cho đối phương hơn.
Không để lỡ phút nào, cô tóm lược vị thế của cô với vài ý trước khi cúp máy.
“Frank, vụ kiện này chỉ có tính quảng cáo và trục lợi. Thân chủ của tôi không làm gì sai luật, và cả anh và tôi đều biết rõ tôi sẽ không có khó khăn gì để chứng minh điều này trước tòa. Vì vậy, tôi không cần phải thảo luận đề nghị hòa giải lố bịch của anh nữa. Liên hệ với tôi nếu có ai nhìn thấy dương vật”.
Taylor đóng mạnh điên thoại để nhấn ý. Rồi cô thả điện thoại vào túi xách và cười giả lả với cặp vợ chồng già đang đứng dán lưng vào tường thang máy, miệng há hốc nhìn cô.
“Xin lỗi ông bà về vụ “dương vật””, cô nói, cố cải thiện tình hình, “tôi nghĩ tôi mất cảm giác với nó rồi”. Cô nhún vai một cách vô tội. Khi thang máy báo hiệu đã đến tầng 23 với một tiếng chuông reo, cô quay nhìn cặp vợ chồng già lần nữa
“Tai nạn nghề nghiệp đấy ạ”
Rồi nháy mắt.
Và bước ra khỏi cánh cửa thang máy vừa mở để bước vào tầng lầu văn phòng bận rộn đang chờ cô.
Loading...

Bình Luận Của Bạn: