Đang tải...

Cô Gái Đông Dương Dễ Thương

Cô Gái Đông Dương Dễ Thương

Cô Gái Đông Dương Dễ Thương

Cô Gái Đông Dương Dễ Thương

Cô Gái Đông Dương Dễ Thương

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Việt Nam

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Cô Gái Đông Dương Dễ Thương – Bảo Nhung

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Cô Gái Đông Dương Dễ ThươngCô Gái Đông Dương Dễ ThươngĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3

Đang tải...




GIỚI THIỆU SÁCH

Cô Gái Đông Dương Dễ Thương – Bảo Nhung

Chiếc xe Wave đỏ lao vun vút trên đường phố. Đang giờ đi làm, đường tấp nập, nhiều chỗ đông như mắc cửi. Đầu tiên nhìn vào chiếc xe đó, ta tưởng hai cô gái đang đua xe. Nhưng không, cứ nhìn cách họ ăn mặc thì nhận ra ngay họ là học sinh. Cô gái tóc ngắn, có khuôn mặt nghịch ngợm đang cầm lái, luôn miệng nói, một tay cầm tay lái, một tay vỗ vỗ chiếc túi đeo bên cạnh ra ám hiệu cho cô gái ngồi sau. Cô gái ngồi sau có mái tóc dài, được tết đuôi sam trông rất hiền dịu. Cô bám hai tay chặt vào eo bạn, đầu áp vào lưng bạn vì tốc độ và đường đi của xe quá kinh khủng.
Theo thường lệ, trường của hai cô không cho phép học sinh mang xe tới trường, nhưng vì một lí do hết sức đặc biệt mà phải phạm quy. Hai cô đang sợ đến trường muộn. Đúng ra thì chỉ có cô bé tóc đuôi sam là sợ mà thôi. Cô bế tóc ngắn cóc sợ. Cô luôn đi muộn như thế này mà đôi khi còn muộn hơn thế nữa, mà có bao giờ bị đuổi học như con bạn dọa đậu
Năm nay, hai cô mới vào lớp mười, một trường chuyên nổi tiếng. Ối dào! chuyện đó không có gì quan trọng đối với cô bé tóc ngắn, với cô vào được trường này là một điều đơn giản và dễ dàng.
Câu chuyện sẽ xoay quanh cô gái này, ngay trong ngay hôm nay. Một sự việc đã để lại ấn tượng cho cô bạn ngồi sau, còn đối với cô nó chỉ như nước lũ tràn qua rồi chẳng còn gì cả.
Đó là do phóng xe quá nhanh và vượt quá ẩu, cô đã cho chiếc xe yêu quí của cô bạn tông vào sườn một chiếc xe. Chiếc xe chệnh choạng rồi đổ ập xuống đường. Xe cộ dạt ra hai bên. Cô vội dừng xe nhưng vẫn ngồi chễm chệ trên xe. Nạn nhân đang lăn cu lơ hai vòng trên đường và làm một cái sượt dài trước khi dừng. Cô bạn xuống xe, một tay bụm miệng cười vẻ mặt xen lẫn sự hoảng sợ, một tay đỡ nạn nhân dậy. Nạn nhân lồm cồm bò dậy, hai mu bàn tay trầy xước. Người đi đường lắc đầu buông vài câu rồi tản ra. Cô tóc ngắn nhìn nạn nhân và đứa ban.
Nạn nhân là một cậu con trai trạc tuổi cô, ăn mặc gọn gàng trên vai đeo ba lô. Cô bạn vội vã hỏi :
– Bạn không sao chứ ? xin lỗi nhé, chúng tôi vội quá nên đi hơi nhanh.
Cậu con trai cười khoan hồng:
– Không sao, chỉ trầy xước nhẹ thôi ! xin lỗi, mình có việc gấp phải đi….
Cô cũng hét lên:
-Ê Mỹ Phương, bọn mình cũng gấp mà !
Kéo cô bạn lên xe, chiếc xe lao đi, Mỹ Phương có vẻ không hài lòng, vừa ngồi vừa trách:
-Này đâm vào người ta sao không xin lỗi mà mặt cứ câng câng lên vậy?
Cô bĩu môi:
-Mày đã xin lỗi rồi thì tao nói cũng bằng thừa. Ai hơi đâu mà nói, tốn calo !
Mỹ Phương lắc đầu. Cô thừa biết tính bạn mình nên không trách lâu. Chỉ tội nghiệp cho anh chàng đen đủi bị trùng đòn của “tiểu quỷ Tố Phương “. Tố Phương gửi xe vào một quán trước cổng trường, hộc tốc chạy vào trường. Hôm nay, chỉ là họp lớp gặp mặt giữa học sinh với thầy cô giáo chủ nhiệm mà thôi nên sân trường vẫn có vài chàng đủng đỉnh đi. Tố Phương chia tay với Mỹ Phương chạy vào lớp có bảng đề to tường ” Lớp 10 Toán “. Cô hãm phanh trước cửa lớp, nhòm vào trong lớp và chính xác là tia vào chỗ bàn giáo viên.
May ghê thầy chủ nhiệm chưa vào. Cô mỉm cười và đoàng hoàng đi vào lớp. Mọi con mắt đổ dồn vào cô. Bọn nó nghĩ cô là giáo viên chắc?
Cô mặc kệ, ngồi đại xuống một bàn còn trống. Đứa con gái có khuôn mặt xinh đẹp nhưng hơi đanh đá ngồi lui vào trong với đám bạn của nó. Cô tươi tỉnh :
-Chào các bạn !
– Chào ! Nó cười đáp lại, nụ cười trịnh thượng ban ơn.
Tố Phương quay đi và thấy ghét con nhỏ này. Thầy giáo chủ nhiệm bước vào lớp với chiếc cà vạt rực rỡ y như con tắc kè hoa. Cả lớp đứng dậy chào, cô khẽ nghiêng người một chút.
Nhìn những đứa học trò bằng con mắt trìu mến, thầy nói đầm ấm:
– Chào các em, thầy là giáo viên chủ nhiệm của lớp này…Thầy là Bùi Hà Minh, 40 tuổi… Thầy nói trước rằng thầy có hơi vui tính một chút nhưng nghiêm khắc thì nhiều vô kể… Các em hãy học hành cho cẩn thận nhé ! Nào bây giờ.. là điểm danh…
Thầy cầm bảng danh sách lên và đọc tên đứa đầu tiên.

Đang tải...

Nhận Xét Của Bạn:

Загрузка...