Ngày Mai Không Hẹn Trước
Ngày Mai Không Hẹn Trước
11/09/2018
Công Tước Và Em
Công Tước Và Em
11/09/2018

Cô Nàng Hổ Báo

Cô Nàng Hổ Báo

Cô Nàng Hổ Báo

Cô Nàng Hổ Báo

Cô Nàng Hổ Báo

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Cô Nàng Hổ Báo – Rapat

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Cô Nàng Hổ BáoCô Nàng Hổ BáoĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





Загрузка...

GIỚI THIỆU SÁCH

Cô Nàng Hổ Báo – Rapat

“Đứa trẻ sinh ra vào ngày hôm nay sẽ rất có duyên, ai nhìn cũng thấy yêu mến, là đứa bé có tâm hồn trong sáng, thánh thiện, có sao may mắn chiếu mệnh. Đời nó sẽ gặp những may mắn lạ lùng, có phúc phận tốt đẹp như được thần hộ mệnh che chở. Ngay cả khi có kẻ thù, kẻ thù cũng không thể thắng được nó. Bạn đời của nó là người vốn đã có duyên với nó từ nhiều kiếp trước. Có thể nói, họ sinh ra để dành cho nhau…”. Tiếng phát thanh viên trên một kênh radio nổi tiếng đang nói về số phận của những đứa trẻ sinh vào ngày hôm nay.
“Anh, nếu con mình sinh vào ngày hôm nay thật, có vẻ như sẽ là đứa bé không tầm thường đâu”. Jenjira đang ngồi trên xe vô tình bật radio nghe thấy những lời tiên đoán này liền quay sang nói với chồng, anh đang lái xe chở cô đến bệnh viện khám thai theo như đã hẹn với bác sĩ từ trước.
“May mà bác sĩ nói con gái mình hai tuần nữa mới ra đời”. Tiến sĩ Athikhôngrn mỉm cười với vợ.
“Kìa anh, cũng đâu đến mức tệ hại lắm. Con gái mình duyên ngất trời như thế, có gì mà không tốt?”.
Người chồng thoáng cười: “Anh chỉ muốn con gái mình hiền lành, đáng yêu như em thôi”.
Người sắp sửa làm mẹ thẹn thùng, lườm yêu chồng: “Có con đến đứa thứ ba rồi mà vẫn còn nói ngọt được”.
Tiếng cười sang sảng vang lên trong xe: “Thì cũng phải thi thoảng chứ. Không em lại nói anh trước khi cưới rõ là ngọt ngào, giờ lại nhạt nhẽo”.
“Em thấy chẳng có gì lạ nếu đứa bé này rất duyên, ai thấy cũng phải yêu”.
“Chỉ cần duyên vừa vừa thôi là được rồi. Đừng bắt anh năm mươi, sáu mươi tuổi rồi vẫn phải ngồi cầm gậy tày [1] canh cửa. Phải thương anh chứ”.
[1] Gậy lớn, hai đầu bằng nhau, dùng làm khí giới.
Hai vợ chồng vừa ngồi trên xe vừa trò chuyện. Nhưng khi xe vừa rẽ vào bệnh viện, người vợ bắt đầu nhăn nhó khiến anh chồng vội quay sang hỏi: “Jen, em sao thế, sao mặt mũi lại thế kia?”.
“Hình như con mình không đợi được đến hai tuần nữa đâu”. Jenjira hít hơi: “Em… đau bụng”.
“Bình tĩnh nào Jen, đến bệnh viện rồi. Để anh đỗ xe trước cửa. Em có cố được không?”.
“Được anh ạ!”. Jenjira cười với chồng.
Không chần chừ, Athikhôngrn cho xe dừng trước cửa tòa nhà của bệnh viện. Ngay lập tức, Jenjira được đưa vào khoa sản. Không đầy ba tiếng sau, con gái của tiến sĩ Athikhôngrn Hatxabancha đã ra đời. Đứa bé đỏ hỏn đáng yêu, cất tiếng khóc vang vọng cả khoa giữa niềm hân hoan, vui sướng của hai vợ chồng và hai người con trai trước đó đã vội vã đến xem mặt em gái – thành viên mới của gia đình Hatxabancha.
Bốn năm trôi qua…
“Không đi học!!! Không đi đâu!!!”. Tiếng la hét của cậu bé bốn tuổi vang lên trước cổng nhà. Mặt cậu nhòe nhoẹt nước mắt.
“Thằng Wat nó lại không chịu đi học hả em?”. Ông bố chạy ra xem đứa con trai lúc này đang nước mắt ngắn dài trông đến tội nghiệp.
“Vâng, tuần trước đâu có đến mức này. Chẳng hiểu sao, khóc đến xé cả lòng”. Bà Pijitra trả lời một cách mệt mỏi.
Cậu bé dáng cao ráo đi đến sau cùng, cuối xuống nhìn mặt em trai, hỏi đầy nghiêm khắc: “Wat, đi học làm sao mà phải khóc?”.
Đứa bé ngẩng mặt nhìn anh, trả lời ngắt quãng: “Wa… Wat không muốn đi học, Wat… đau đầu”.
“Hôm kia đã đau đầu rồi còn gì nữa, đau kiểu gì mà ngày cách ngày vậy?”. Người anh trai nghiêm giọng như đã bắt bài được em.
“Đau thật mà, hôm trước đau bên trái, hôm nay đau bên phải”. Vừa nói, đứa bé đưa tay lên chỉ đầu mình, mặt mếu máo thể hiện rằng mình rất đau, không thể đến trường.
Anh trai lắc đầu: “Đừng có giả vờ. Ban nãy anh còn thấy Wat đuổi nhau với con chó mà”.


Загрузка...