Đang tải...

Cuộc Phiêu Lưu Kỳ Lạ

Cuộc Phiêu Lưu Kỳ Lạ

Cuộc Phiêu Lưu Kỳ Lạ

Cuộc Phiêu Lưu Kỳ Lạ

Cuộc Phiêu Lưu Kỳ Lạ

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Cuộc Phiêu Lưu Kỳ Lạ – A Xvet Top

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Cuộc Phiêu Lưu Kỳ LạCuộc Phiêu Lưu Kỳ LạĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3

Đang tải...




GIỚI THIỆU SÁCH

Cuộc Phiêu Lưu Kỳ Lạ – A Xvet Top

Từng chiếc lá vàng giống như những con tàu lượn nhỏ xíu đang quay tròn trong không trung. Trên nền trời cao vời vợi vang vọng tiếng kêu “u ốc” của đàn sếu di cư. Một chiếc ô tô tải đầy ắp than chạy miết vào khu trường học. Tóm lại mọi việc vẫn như những ngày thu bình thường. Chỉ khác là hôm nay đã xảy ra một chuyện hết sức bất ngờ: tự nhiên hai bạn trai mất tích tựa như bị tan đi trong không gian. Người thứ nhất là Gô-sa khổ người đậm, tóc vàng quăn tít, mắt màu hạt dẻ, mũi hếch, mặt điểm tàn nhang. Người thứ hai cao hơn, tóc cắt ngắn, mắt xanh lơ, gò má điểm một nốt ruồi, anh trai Gô-sa. Đó là hai anh em nhà Vét-tô-kin. Cà hai đều là những thiếu niên bình thường.
Tôi có may mắn được biết những bí mật về hai bạn trai này, tôi sẽ kể cho các em nghe, mà chỉ kể riêng cho các em thôi. Mong các em giữ kín điều này. Chắc chúng ta sẽ giữ đúng lời hứa với nhau như thế!
Bây giờ tôi xin phép được nhắc lại câu chuyện diễn ra theo tuần tự.
Tôi nhớ rõ trước hôm xảy ra sự kiện bất ngờ này. Gô-sa còn ngồi làm bài tập toán. Đúng ra là nó chỉ ngồi vào bàn ra vẻ làm bài thôi: hai tay ôm lấy đầu, dáng mệt mỏi, chán ngán với bài tính đố. Nó tưởng như những con số, những câu hỏi trong bài tập nhảy múa trước mắt mình, có lúc chúng biến thành những quả bóng bay lượn quanh người. Gô-sa tưởng tượng thấy chính mình đang đứng trước cột gôn, ra sức đấm những quả bỏng được sút lắt léo ra khỏi khung thành. Một lúc sau nó lại đọc lại bài toán: “Mỗi phút có một trăm bốn mươi lít nước chảy vào bể. Rồi từ bể chảy ra…”
Gô-sa lại thở dài nhìn Va-nhi-a vẻ cầu cứu.
Va-nhi-a ngồi bắt chéo chân trong chiếc ghế bành, mải mê đọc cuốn sách “Máy thời gian” của Herbert George Wells.
– Anh Va-nhi-a! Em vẫn chẳng giải được đâu…
– Đã giải thích hai lần rồi còn gì nữa, cứ suy nghĩ tiếp đi. Ngồi im mà làm, đừng ngọ nguậy nhiều như thế. Giải đi!
– Mà cần gì phải làm bây giờ! – Gô-sa thốt lên vẻ bực dọc. – Rồi em sẽ giải được cho anh xem. Em sẽ còn đi tới được cả Ấn Độ như Ni-ki-tin, hoặc bay tới bắc cực như Xê-rốp và A-mút-xen nữa cơ.
– Cho dù mày có đi tới đâu người ta vẫn tìm ra được. – Va-nhi-a quả quyết. -Nhờ công an thì việc gì cũng tìm ra hết. Nhưng nếu mày có chiếc máy thời gian thì thật là việc khác. Chỉ cần ấn nút một cái là đã vù thẳng vào ngày mai rồi.
Tốt nhất là vù đi từ hôm qua. – Gô-sa lắc đầu. Vì nó chợt nhớ chiều nay khi đi làm về thảo nào bố cũng sẽ hỏi mấy việc có liên quan đến nó.
Sáng nay khi mặc quần áo đi làm bố đã phát hiện chiếc khuy đồng áo khoác bị mất. Ai cũng bảo chính thằng Gô-sa cắt. Nó cắt thật và đã đem đổi cho thằng Côn-ca lấy con bọ dừa đen sẫm. Nhưng thằng này láu lỉnh đã lừa nó: có phải bọ dừa đâu mà là con bọ hung. May mắn Gô-sa lại đổi con bọ hung cho thằng A-lếc-ca được một con ong còn sống ngnyên. Thằng A-lếc-ca còn cho thêm nó một ít nhộng ong nữa. Thế tà Gô-sa lục khắp nơi tìm một cái thùng để làm tổ cho ong. Nó muốn mình trở thành thợ nuôi ong như bố thằng A-lếc-ca. “Chuyện chiếc khuy áo của bố có lẽ cũng sẽ ổn thỏa thôi”. – Gô-sa tự nghĩ. – “Nhưng còn chuyện cái bánh xe ở chiếc máy khâu của mẹ chắc sẽ rắc rối lắm đây…”.
Gô-sa đã tháo bánh xe ở máy khâu của mẹ để gắn vào mô hình động cơ điện do thằng bạn Va-li-ca làm giúp. Khổ thật. Mẹ đâu có hiểu: thiếu cái bánh xe ấy thì động cơ điện làm sao có thể chạy được?
Gô-sa lại thở dài.
– Nếu bay từ hôm qua có phải tuyệt không, đợi đến ngày mai thì còn ra gì nữa!
– Gô-sa, mày láu lỉnh quá đấy. – Va-nhi-a vừa nói vừa cười. Nó nhớ ra rằng hôm qua là ngày sinh nhật của thằng em, cu cậu đã nhận được bao nhiêu là quà. – Tao giải thích thế nào cho mày hiểu được nhỉ? Ngày mai ở đây có nghĩa là tương lai ấy. Đây này, nhà văn Wells viết cuốn sách này kể về chuyến chu du vào tương lai bằng chiếc máy thời gian của một người Anh.
– Rồi đến lúc chúng ta sẽ được như thế chứ sao? – Gô-sa ngắt lời anh. – Trong tương lai khoảng vài chục năm nữa, chúng ta sẽ được sống dưới chế độ cộng sản chủ nghĩa. Và tất nhiên sẽ phát minh ra được chiếc máy như thế! Chỉ cần ấn nút một cái là có thể vù vào tương lai ngay. Thế là chúng ta sẽ được sống những năm hai nghìn, dưới chế độ cộng sản chủ nghĩa thật sự!
– Hay lắm! – Va-nhi-a mỉm cười nhìn em. – Lúc đó mày sẽ làm gì nào? Gô-sa?
– Ồ, lúc đó chắc em sẽ sống sướng hơn mọi người.
– Sao lại nghĩ thế? – Va-nhi-a lắc đầu. – Khi đó tất cả mọi người phải được sống như nhau chứ!
– Thế theo anh trong tương lai em sẽ làm gì nào?
– Cái đó thì tao làm sao biết được. – Va-nhi-a lại mỉm cười. – Thầy giáo Phê-đô I-van-nô-vích chủ nhiệm lớp tao nói thế này: “Đối với chúng ta, dưới chế độ cộng sản, điều quan trọng không phải là làm nghề gì, mà là phải làm việc ra sao và là người như thế nào”.

Đang tải...

Nhận Xét Của Bạn:

Загрузка...