Chiến Dịch Trái Tim
Chiến Dịch Trái Tim
11/09/2018
Nắng Tháng Tám
Nắng Tháng Tám
11/09/2018

David Copperfield

David Copperfield

David Copperfield

David Copperfield

David Copperfield

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách David Copperfield – Charles Dickens

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
David CopperfieldDavid CopperfieldĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





Загрузка...

GIỚI THIỆU SÁCH

David Copperfield – Charles Dickens

Tôi ra đời vào một ngày thứ sáu, đúng nửa đêm, ở Blunderstone, thuộc quận Suffolk. Khi tôi mở mắt chào đời, cha tôi đã qua đời hơn sáu tháng.
Bậc bề trên trong gia đình là một bà cô của cha tôi, bà trẻ của tôi mà người mẹ tội nghiệp của tôi thường gọi là cô Trotwood hay cô Betsy mỗi khi mẹ có gan gọi tên con người dễ sợ ấy, điều này rất ít xảy ra. Cô Betsy ở một chòm xóm, xa lắc, mạn bờ biển, cùng với người hầu gái, chẳng giao du với ai.
Cha tôi được bà cô cưng chiều, tôi nghĩ thế, nhưng bà không bao giờ tha thứ cho cuộc hôn nhân của ông, với lý do mẹ tôi chỉ là một đứa bé con.
Chẳng bao giờ cha tôi gặp lại cô Betsy.
Vào một buổi chiều tháng ba giá rét, vài giờ trước khi tôi chào đời, mẹ tôi thấy một người đàn bà không quen men theo lối vườn đi vào. Nhìn lần nữa, mẹ tôi linh cảm người đàn bà không quen ấy là cô Betsỵ Đáng lẽ bấm chuông ở cửa ra vào bà ta lại đến đứng sững trước cửa sổ và tì mạnh chóp mũi vào cửa kính, đến mức nó trắng bệch ra và tẹt dí. Mẹ tôi run rẩy ra mở cửa.
– Bà David Copperfield có phải không? – Cô Betsy lên tiếng.
– Vâng – Mẹ tôi lí nhí đáp.
– Cô Trotwood, – bà khách nói tiếp, – hẳn là chị có nghe nói đến bà ta ?
Mẹ tôi thưa đã được cái hân hạnh đó.
– Giờ thì chị gặp bà ấy đây.
Mẹ tôi cúi đầu mời bà vào nhà. Cả hai ngồi gần lò sưởi. Cố kìm mãi không nổi mẹ tôi bật khóc tấm tức.
– Trời ơi là trời ! – Cô Betsy kêu lên, – chị rõ thật chỉ là một con bé con.
Hẳn là mẹ tôi trông quá trẻ so với tuổi của mình.
– Thế chị định đặt tên con gái chị là gì ? – Cô Betsy giật giọng hỏi. – Là nói sau khi sinh đứa con gái ấy…
– Hay là đứa con trai ấy… – Mẹ tôi đánh bạo nói xa xôi..- Tôi bảo chị, sẽ là một đứa con gái mà. Đừng có nói trái ý tôi. Sau khi sinh con bé đó, tôi muốn gần gũi thân ái với nó. Tôi muốn là mẹ đỡ dầu của nó và yêu cầu đặt tên nó là Betsy Trotwood Cop-perfield…
Thế David đối xử tốt với chị chứ ? – Sau một lát im lặng, cô Betsy nói tiếp.
– Chúng cháu rất hạnh phúc. – Mẹ tôi nói, -anh Copperfield có thể nói là đối xử quá tốt với cháu.
– David có để lại được ít lưng vốn nào cho cháu không ?
– Anh Copperfield đã có lòng tốt để lại cho cháu một phần gia tài của anh.
– Bao nhiêu ? – Cô Betsy hỏi.
– Một trăm linh năm bảng – Mẹ tôi đáp.
Mẹ tôi chuyển dạ và đành phải lui vào phòng riêng và bác sĩ gia đình là ông Chillip được mời ngay đến đỡ cho bà.
– Chị ấy thế nào ? – Cô Betsy hỏi bác sĩ Chillip lúc ông vừa bước ra.
– Thưa bà, tốt, chị ấy sẽ sớm bình phục. Một người mẹ trẻ như chị ấy trong hoàn cảnh đáng buồn mà được như thế thì không có gì may mắn hơn. Bà có thể vào thăm, có lẽ sẽ tốt hơn cho sản phụ.
– Thế con bé hài nhi nó ra sao ? – Cô tôi hỏi ngay.
Ông Chillip nhìn cô Betsy với vẻ thân tình.
– Con bé hài nhi, nó ra sao ? – Cô tôi lại hỏi.
– Thưa bà, – bác sĩ đáp, – tôi tưởng bà biết rồi:
Một bé trai.
Cô tôi không nói nửa lời, chụp lấy chiếc mũ của bà, quẳng nó vào mặt ông Chillip, rồi lại đội chiếc mũ bụp dúm bẹp dó đó lên đầu mình, lao ra ngoài và không bao giờ quay lại nữa.
Vậy tôi là một đứa bé trai, được đặt tên là David như người cha xấu số của tôi.


Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Загрузка...