Đang tải...

Đóa Lan Rừng Nổi Loạn

Đóa Lan Rừng Nổi Loạn

Đóa Lan Rừng Nổi Loạn

Đóa Lan Rừng Nổi Loạn

Đóa Lan Rừng Nổi Loạn

Tác Giả: James Hadley Chase

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Đóa Lan Rừng Nổi Loạn – James Hadley Chase

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Đóa Lan Rừng Nổi LoạnĐóa Lan Rừng Nổi LoạnĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3

Đang tải...




GIỚI THIỆU SÁCH

Đóa Lan Rừng Nổi Loạn – James Hadley Chase

Một tiếng rú lên đâu đó, xuyên qua các bức tường đệm, vang lên giữa cơn bão tố tung hoành làm rung chuyển các cửa mở của khu nhà. Tiếng thét, không giống người, không phải tiếng kêu đau khổ, sợ hãi, mà là tiếng một kẻ đần độn, khùng điên. Nó bùng ra càng lúc càng cao trong tắc nghẹn rồi chuyển sang điệu rền rĩ bi thương của một người điên than vãn về số phận của mình.
Lúc ấy cô y tá xinh đẹp xuất hiện nơi góc tối hành lang rộng chạy xuyên suốt ngôi nhà. Cô mang khay thức ăn, dừng lại trước một cánh cửa, đặt khay lên chiếc bàn tráng men kê dựa vào tường.
Cùng lúc ấy, một người đàn ông rắn chắc, mập mạp, chiếc hàm điểm hai răng vàng, vừa bước đến khúc quanh hành lang, thấy cô y tá liền nở nụ cười. Nhưng hắn chuyển ngay sang nhăn nhó: người phụ nữ điên ở tầng trên vừa kêu rú trở lại.
Hắn vừa kéo lê đôi chân vừa nói:
– Con nhỏ làm tôi điên lên được. Giá như tôi túm được, nó tha hồ mà kêu.
Cô y tá vuốt các lọn tóc dưới chiếc mũ choàng trắng ôm khuôn mặt xinh xắn:
– Ồ lúc nào cũng chỉ là số 10 thôi! Cứ trời giông là cô ta rú lên như thế. Nhốt cô ta giữa các bức tường có nệm chắn là phải thôi.
– Đáng lẽ phải cho nó ngủ đi, – người mập mạp nói. – Nó làm tôi khiếp quá. Biết thế này tôi không nhận làm ở đây.
– Không nên quan tâm đến điều đó, anh Joe ạ, – cô y tá thản nhiên nói. – Ở nhà thương điên thì chỉ có thế thôi chứ có gì nữa đâu?
Joe lắc đầu:
– Không phải đâu. Nó làm đầu óc tôi rối tung lên. Sáng nay nó muốn móc mắt tôi, cô chưa biết sao?
– Ai cũng biết rồi. – Cô y tá trả lời nhạo báng. – Hình như lúc đó anh run lên như tàu lá!
– Tôi không có cách nào khác là nốc cả ly cô-nhắc của bác sĩ Travers. – Joe gắng gượng mỉm cười. – Thế mà lão còn nhạo tôi nữa. – Rồi hắn im lặng một lúc, nén nỗi cay đắng và tiếp. – Cô có nghe tiếng gió thổi không? Cảnh ở đây đã thừa ảm đạm mà gió còn rên như hồn ma kêu khóc.
– Anh cứ đọc sách mãi. – cô y tá nói. – Tôi thì không ưa tiếng gió nổi lên.
Tiếng kêu của người điên bỗng đổi khác: bây giờ là từng loạt tiếng cười chát chúa, dồn dập, không vui, không buồn, không có dấu vết gì của sự sống, nghe mà sởn da gà, nhất là vào lúc giông tố nổi lên như thế này.

Đang tải...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Загрузка...