Dưới Cánh Thiên Thần Rượu
Dưới Cánh Thiên Thần Rượu
11/09/2018
Gulliver Phiêu Lưu Đến Nước Nhật bản
Gulliver Phiêu Lưu Đến Nước Nhật bản
11/09/2018

Giá Của Đam Mê

Giá Của Đam Mê

Giá Của Đam Mê

Giá Của Đam Mê

Giá Của Đam Mê

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Giá Của Đam Mê – Kresley Cole

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Giá Của Đam MêGiá Của Đam MêĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3

Loading...

GIỚI THIỆU SÁCH

Giá Của Đam Mê – Kresley Cole

Nhật ký của Victoria Anne Dearbourne, 1850
Tháng Một 17
Hôm nay là ngày thứ ba chúng tôi ở đây. Mẹ, Cô Scott và tôi sống sót sau vụ đắm của con tàu Serendipity và trôi dạt trên con thuyền cứu sinh thủng đến một hòn đảo hoang đâu đó ở phía nam Châu Đại Dương. Gió ngưng hàng tuần liền và chúng tôi đã không thoát được mùa mưa bão đang đến. Mẹ bảo giống như chúng ta bị giữ chặt tại chỗ chờ cơn bão tới.
Khi những tấm gỗ bắt đầu gãy, bọn thủy thủ chạy nháo nhác – như lũ chuột, tất cả bọn chúng – để rời tàu và bỏ rơi chúng tôi. Một tên va vào Mẹ – và hắn còn chẳng thèm do dự khi bà ngã xuống chiếc thuyền cứu sinh từ độ cao boong tàu. Lưng bà gãy và tay bà cũng vụn luôn. Nhưng bà mạnh mẽ, và tôi đã tin là nếu chúng tôi có thể tìm thấy sự giúp đỡ, bà sẽ hồi phục.
Chúng tôi chưa tìm thấy Ba. Tôi nhìn lên qua làn mưa và bọt nước và thấy ông đứng trên boong, ôm một đứa bé trong tay. Tia chớp tiếp theo nứt ra, và boong tàu đã biến mất. Liệu có sai trái không nếu tôi ước rằng ông đã bỏ những đứa bé đang kêu gào ở phía dưới lại và thoát đi? Bọn thủy thủ hèn hạ đã lám thế. Và tôi có ước gì thì cũng vậy thôi – ông không bao giờ bỏ rơi chúng.
Sáng nay chúng tôi nhận được sự tiếp tế trời cho từ biển cả. Mẹ thì thầm với tôi rằng chính bàn tay của số phận đã mang đến cho chúng tôi những mòn quà này, mặc dù Cô Scott bảo đấy chỉ là do dòng nước rút – chính dòng nước đưa chúng tôi tới đây (Mẹ bảo dù cô Scott mới chỉ hai mươi mấy, nhưng cô ấy rất tháo vát từng trải, và thế là tôi không biết nên tin theo ai nữa).
Cô Scott và tôi lôi lên bờ mấy cái rương, một thùng nước rất cần thiết, một mái chèo, và một số thứ khác. Trong số các cái rương, chúng tôi tìm thấy cái hòm của thuyền trưởng, bên trong là một cuốn ghi chép trống và một lọ mực. Cô Scott bảo tôi ghi chép thời gian chúng tôi ở đây.
Có thể cô ấy tin rằng nếu tôi bận bịu, tôi sẽ không nhìn thấy sự bất hạnh đang trùm lên chúng tôi. Nhưng tôi đã thấy, và cả khi tôi vừa chăm sóc cho Mẹ và viết, tôi vẫn thấy hai cái xác dạt vào cùng với các chiến lợi phẩm của chúng tôi. Biển cả đã làm những điều tệ hại, rất tệ đối với họ.
Tôi biết cô Scott đã kéo họ đến bìa rừng và chôn họ, bởi vì tôi thấy các dấu vết trên cát, và tay cô phồng giộp bởi cái mái chèo. Cô Scott mới chỉ ở với chúng tôi một thời gian ngắn, nhưng tôi biết cô ấy muốn tránh cho chúng tôi khỏi những điều khắc nghiệt. Nhưng tôi hy vọng cô ấy nói cho tôi biết có phải một trong những người chết kia là Ba.
18 Tháng Một
Đêm qua là lần đầu tiên Mẹ khóc. Bà cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng sự đau đớn đã quá mức chịu đựng. Mưa bắt đầu rơi lác đác và gió ào đến. Cô Scott tìm thấy những viên đá mài trên chiếc thuyền cứu sinh và cố nhóm lửa hết lần này đến lần khác. Việc này thật vô vọng, nhưng ít ra nó cũng làm cô ấy tạm quên tình cảnh hiện tại. Đến khi cô ấy quyết định bỏ cuộc và lăn ra ngủ ngay chỗ cô ấy quỳ nãy giờ, hai bàn tay cô đã rách rưới tan nát.
Mẹ bảo tôi phải giúp đỡ Cô Scott vì “cô ấy quá trẻ để lãnh trách nhiệm quan trọng đến vậy.”
19 Tháng Một
Tôi nhận ra tôi đã viết nhiều và lo rằng một quyển sổ không đủ, nhưng Cô Scott đoán là chúng tôi sẽ được giải cứu trước khi tôi hết giấy để viết.
Cũng trong ngày hôm đó, cô ấy tìm thấy một tấm bản đồ trong những cái hòm và cố gắng xác định vị trí của chúng tôi, và bảo tôi đi tìm củi trên bãi biển mặc dù chúng tôi làm gì có lửa đâu. Khi tôi trở lại, cả Cô và Mẹ có vẻ đã quyết định ở lại đây một thời gian nữa. Chắc chắn là chúng tôi đang ở xa sự văn minh. Mặc cho Cô Scott và tôi van xin, Mẹ bắt đầu không đụng đến phần của mình trong số nước ít ỏi còn lại.
20 Tháng Một
Đêm qua tôi mơ thấy Ba, thấy ông đang cười hớn hở với Mẹ và tôi, thấy ông kiên nhẫn dạy tôi câu cá hay cách buộc các nút dây. Tiếng cười của Ba thật tuyệt vời, giòn tan với bộ ngực rộng của ông, và ông rất hay cười. Ông yêu Mẹ đến mức như muốn nổ tung ra luôn. Cứ mỗi vùng đất mới chúng tôi khám phá, bộ đôi đó lại tìm kiếm các sinh vật, những con vật quái quỷ nhỏ bé chưa ai thấy bao giờ. Ông luôn thán phục khi Mẹ phác những bức vẽ giống y hệt chúng, mặc dù bà đã làm thế không biết bao nhiêu lần cho các bài viết họ công bố. Sau đó ông sẽ đặt các bức vẽ của bà xuống và quay bà vòng vòng, kẹp tôi dưới nách và tuyên bố ba chúng tôi là cái nhóm ngon lành nhất trong bán cầu này, ít ra là thế. Và rồi Cô Scott tham gia với chúng tôi, để dạy tôi cách ứng xử và phép tính, và để thành cặp bài trùng của mẹ. Mọi thứ có vẻ như hoàn hảo.

Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Loading...

Bình Luận Của Bạn:

Loading...