Bức Bình Phong
Bức Bình Phong
11/09/2018
Cái Trống Thiếc
Cái Trống Thiếc
11/09/2018

Giải Cứu Ngài Benedict

Giải Cứu Ngài Benedict

Giải Cứu Ngài Benedict

Giải Cứu Ngài Benedict

Giải Cứu Ngài Benedict

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Giải Cứu Ngài Benedict – Trenton Lee Stewart

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Giải Cứu Ngài BenedictGiải Cứu Ngài BenedictĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





Загрузка...

GIỚI THIỆU SÁCH

Giải Cứu Ngài Benedict – Trenton Lee Stewart

Vào một buổi sáng trong trẻo tháng Chín, khi hầu hết bọn trẻ cùng trang lứa ở trường nghiền ngẫm môn phân số và các dấu phẩy thập phân thì cậu bé Reynie Muldoon lại đang đi bộ dọc theo một con đường lớn đầy bụi bặm. Cậu là một đứa bé trai ưa nhìn – với đôi mắt và mái tóc màu nâu trung bình, chiều cao trung bình, khoảng cách giữa mũi và hai tai cũng chỉ ở mức trung bình. Và cậu bé hoàn toàn đơn độc. Ngoài một con chim ưng đang tung cánh vút lên phía trên con đường quốc lộ và vài chú chim chiền chiện đang cố giấu mình bay là là trên những cánh đồng bên kia đường, Reynie là sinh vật sống duy nhất có mặt ở đây.
Thoạt nhìn, Reynie trông có vẻ giống một đứa trẻ xa nhà đi lạc, nhưng chuyện đó chỉ đúng một nửa thôi. Ít nhất Reynie cũng thấy thật thú vị khi nghĩ vậy, vì hoàn cảnh hiện tại của cậu có thể miêu tả hoàn toàn bằng những từ “một nửa”: cậu đã đi xe nửa ngày đường từ ngoại ô Thành phố Đá đến đây; cách thị trấn gần nhất nửa dặm đường; và theo như người đàn ông chỉ đường thì hiện giờ cậu chỉ còn cách đích đến của mình một nửa dặm đường nữa thôi. Tuy nhiên điều quan trọng nhất là đã nửa năm rồi cậu chưa được gặp ba đứa bạn thân nhất của mình.
Reynie nheo mắt vì ánh mặt trời. Cuối con đường làng bẩn thỉu cách đó không xa, leo lên một ngọn đồi dốc đứng, như người đàn ông trong thị trấn đã nói, đó là đích đến của cậu. Trên ngọn đồi xa xa ấy cậu thấy một trang trại. Và ở đó cậu sẽ tìm thấy Kate Wetherall.
Reynie cố rảo bước nhanh hơn, đôi giày khua bụi tung mù mịt. Ôi, chỉ ít phút nữa thôi cậu sẽ được gặp Kate! Và Sticky Washington – Sticky cũng sẽ ở đây tối nay! Rồi ngày mai cả bọn sẽ lái xe về Thành phố Đá để gặp… xem nào, để gặp Constance Contraire, nhưng thế cũng chẳng sao. Ngay cả ý nghĩ Constance làm cậu bẽ mặt với những câu thơ vần điệu nhịp nhàng cũng khiến Reynie sung sướng. Constance có thể là một thiên tài thô-lỗ-trơ-tráo, nhưng cô bé là một trong số rất ít người trên thế giới này mà Reynie có thể coi là bạn bè thật sự. Constance, Kate và Sticky giống như là gia đình của cậu vậy. Cậu mới chỉ gặp bọn họ một năm trước thôi, nhưng có hề gì – tình bạn của nhóm đã nảy nở trong những hoàn cảnh vô cùng khác thường.
Nghĩ vậy Reynie bắt đầu chạy nhanh hơn.
Vài phút sau cậu đã đứng trên đỉnh đồi, hai tay chống đầu gối, thở hổn hển như chú cún con. Cậu tự cười nhạo mình. Rốt cuộc cậu đâu phải là Kate, người có thể chạy một mạch từ thị trấn đến đây mà không đổ một giọt mồ hôi nào. (Có khi cô bé còn có thể chạy trong tư thế trồng cây chuối nữa ấy chứ). Năng khiếu trời cho của Reynie chả liên quan gì đến thể chất – trong lĩnh vực này cậu cũng chỉ ở mức trung bình thôi. Cậu đưa tay quệt trán, vừa thở hổn hển vừa đưa mắt bao quát cả trang trại rộng thênh thang trước mặt.
Vậy đây là nhà của Kate: một ngôi nhà bình thường với kho thóc nhỏ, cả hai đều được quét sơn mới tinh, một cái xe tải cũ đỗ trong sân; một cái chuồng gà màu trắng bé tẹo; một bãi quây đầy cừu và dê, phía xa xa là những đồng cỏ trải dài nối tiếp nhau. Phía bên kia con đường nhỏ là một vườn cây ăn quả, một vài cây lấp ló những trái táo đỏ mập mạp, còn những trái khác thì chưa lớn lắm và rất khó nhìn thấy. Ở trang trại có rất nhiều việc phải làm, Kate đã nói vậy trong một lá thư. Và gần như đó là tất cả những gì cô ấy nói. Những lá thư của cô bé chẳng bao giờ dài dòng, nhưng luôn luôn vui vẻ. Thực ra là có hơi vui vẻ quá mức – đôi khi chúng làm Reynie cảm thấy như mình là người duy nhất thấy nhớ bạn bè.
Ngay lúc Reynie bắt đầu đi xuống đồi, một hồi chuông vang lên từ những trang trại phía dưới. Cậu đảo mắt khắp nơi hy vọng nhìn thấy Kate, nhưng chỉ thấy lũ dê cừu đang ùa khỏi bãi đất quây ra đồng cỏ. Reynie đờ người ra vì kinh ngạc. Cậu thề là đã nhìn thấy con dê cuối cùng ra khỏi bãi quây tự quay lại húc đầu đóng cánh cổng ra vào.
Reynie cau mày thắc mắc. Con dê có ý thức tự giác đó không phải là điều khác thường đầu tiên cậu trông thấy vào sáng nay. Nó khiến cậu nhớ đến điều gì đó khác nữa – một điều thật lạ lùng mà vì quá hào hứng nên cậu đã không để tâm mãi cho tới tận lúc này. Reynie đưa tay lên che mắt cho khỏi chói và quan sát bầu trời. Kia rồi, con chim ưng lúc nãy đang lượn tròn phía trên cao. Cậu có thể nhận ra nó, chỏm lông màu đen trên đỉnh đầu ăn khớp với hai bên lông mai dài đen bóng. Reynie không định tìm hiểu nhiều về chim chóc (dù thực tế cậu còn biết nhiều hơn khối người), nhưng cậu chắc chắn đây là một con thuộc giống chim cắt – mà trong vùng này, vào thời điểm này trong năm, chả mấy khi người ta nhìn thấy nó.


Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Загрузка...