Những giấc mơ từ cha tôi
Những giấc mơ từ cha tôi
11/09/2018
Tiểu sử Barack Obama
Tiểu sử Barack Obama
11/09/2018

Hoa sa mạc

Hoa sa mạc

Hoa sa mạc

Hoa sa mạc

Hoa sa mạc

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Hoa sa mạc – Waris Dirie

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Hoa sa mạcHoa sa mạcĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





Загрузка...

GIỚI THIỆU SÁCH

Hoa sa mạc – Waris Dirie

Một câu chuyện vượt lục địa, lan rộng toàn thế giới về những nếm trải và nỗi đau của con người.
Trước khi trở thành siêu người mẫu, Waris Dirie đã phải trải qua nhiều đêm trường trên sa mạc, một mình chống chọi với thú dữ, rồi lưu lạc đến London làm nhiều nghề để kiếm sống.
Hoa Sa Mạc là cuốn sách về cuộc đời thực của Waris Dirie.
Trích đoạn
Một tiếng động nhẹ đánh thức tôi dậy, và lúc mở bừng mắt, tôi thấy mình đối mặt với một con sư tử. Tỉnh hẳn giấc, cặp mắt tôi mở to – rất to – như đủ chứa con vật đứng trước mặt. Tôi cố đứng dậy, nhưng đã mấy ngày nay không ăn gì, nên đôi chân yếu ớt của tôi run rẩy và sụm xuống, tôi tựa lưng vào gốc cây, tìm chỗ tránh ánh nắng mặt trời ban trưa gay gắt của sa mạc Châu Phi. Tôi hơi ngật đầu ra sau và nhắm mắt lại, cảm thấy lớp vỏ cây xù xì ép vào đầu mình. Con sư tử gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi mốc meo của nó trong không khí nóng bỏng. Tôi thầm khấn đức Allah “Lạy thánh Allah, đã đến lúc con chết. Xin Người hãy nhận lấy con”.
Chuyến đi dài dằng dặc qua sa mạc của tôi đã đến hồi kết. Tôi không được che chở, không vũ khí trong tay. Tôi cũng không còn sức để chạy. Ngay cả trong lúc thuận lợi nhất, tôi biết tôi cũng không dám khua con sư tử lên cây, vì như mọi con thú thuộc loại mèo, sư tử có vuốt rất khoẻ và leo trèo rất giỏi. Đúng lúc tôi gượng đứng lên được thì bùm một cú, tôi lại quỵ xuống. Không còn sợ gì nữa, tôi mở mắt lần nữa và nói với con sư tử:
– Đến mà ăn thịt tao đi, tao đã sẵn sàng rồi đây.
Đó là một con sư tử đực tuyệt đẹp, bờm vàng rực và cái đuôi dài quật tới lui xua ruồi muỗi. Nó khoảng năm sáu tuổi, trẻ trung và sung sức. Tôi biết nó có thể nghiến nát tôi ngay lập tức, nó là chúa sơn lâm. Suốt đời tôi đã theo dõi những móng vuốt kia xé tan những con ngựa vằn nặng hơn tôi đến hàng trăm pounds.
Con sư tử nhìn tôi chằm chặp và chậm rãi nhấp nháy cặp mắt màu mật ong. Cặp mắt nâu của tôi trừng trừng nhìn lại, xoáy vào mắt của nó. “Đến đi! Đến ăn thịt tao đi!”. Nó lại nhìn tôi, rồi lại nhìn đi chỗ khác. Nó liếm môi rồi ngồi chồm hỗm. Rồi nó đứng lên, đi đi lại lại trước mặt tôi, thèm khát và duyên dáng. Cuối cùng nó quay người bỏ đi, chắc là nó cho tôi quá bé, đầy xương xẩu, ăn chẳng bõ dính răng. Nó sải bước qua sa mạc, cho đến lúc bộ lông màu hung của nó lẫn vào trong màu cát.
Khi hiểu ra nó không còn giết hại tôi nữa, tôi thở phào nhẹ nhõm vì không còn sợ hãi gì nữa cả. Tôi đã sẵn sàng để chết nhưng rõ ràng là Thượng Đế – luôn là người bạn tốt nhất của tôi – đã có kế hoạch khác, có lý do để giữ cho tôi được sống. Tôi nói:
– Như thế là gì vậy? Xin Người hãy nhận lấy con, chỉ bảo cho con – và tôi gắng hết sức để đứng dậy.
Chuyến đi đầy ác mộng này khởi đầu do tôi chạy trốn khỏi cha tôi. Khi cha tôi tuyên bố sẽ gả tôi cho một ông già, tôi chưa đầy mười ba tuổi và đang sống với gia đình trong một bộ lạc du mục ở vùng sa mạc Somalia. Hiểu rằng phải hành động thật nhanh và bất ngờ vào cái ngày người chồng mới đến đón tôi, tôi nói với mẹ tôi rằng tôi muốn bỏ trốn. Tôi dự định đi tìm người dì, em gái của mẹ tôi hiện đang sống ở Mogadishu, thủ đô của Somalia. Cố nhiên là tôi chưa bao giờ đến Mogadishu hoặc bất kỳ thành phố nào, tôi cũng chưa hề gặp dì tôi. Nhưng với sự lạc quan của một đứa trẻ, tôi cảm thấy dù thế nào chăng nữa, mọi sự cũng sẽ suôn sẻ một cách thần diệu.
Trong lúc cha tôi và những người khác trong gia đình còn đang an giấc, mẹ tôi đánh thức tôi dậy và nói:
– Dậy đi con.
Tôi nhìn quanh xem có thứ gì để vồ lấy. một thứ gì đó để mang đi, nhưng tịnh chẳng có một cái gì, không một chai nước, không một bình sữa, không một giỏ đồ ăn. Thế là chân đất, chỉ quấn một cái khăn quanh người, tôi chạy trốn vào đêm tối mịt mùng của sa mạc.


Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Загрузка...