Kazan
Kazan
11/09/2018
Lằn Ranh Sinh Tử
Lằn Ranh Sinh Tử
11/09/2018

Không Thể Chối Từ

Không Thể Chối Từ

Không Thể Chối Từ

Không Thể Chối Từ

Không Thể Chối Từ

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Không Thể Chối Từ – Wendy Loggia

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Không Thể Chối TừKhông Thể Chối TừĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3

Loading...

GIỚI THIỆU SÁCH

Không Thể Chối Từ – Wendy Loggia

Leigh Ferelano và Kerry Cole, cô b ạn thân nhất cùng cười khúc khích khi họ bước xuống hàng cột rộng rãi, có điều hoà nhiệt độ của toà nhà Walden Galleria, trung tâm thương mại lớn nhất ở Buffalo. Cái nóng cuối tháng Tám thật không chịu nổi, hàng lô hàng lốc người đang phải tránh vào trong các dãy hành lang cửa hiệu san sát mát lạnh. Leigh vuốt lại món tóc đen dài bị tuột ra khỏi bím tóc đuôi ngựa của mình và đột nhiên thở dài. Mùa hè năm nay, mùa hè đầu tiên của cô ở Buffalo, một trong những vụ hè tuyệt diệu nhất trong đời cô đã qua quá nhanh. “Tớ không thể tin là mình đã sống ở đây cả năm rồi.”
Kerry cười toe toét. “Còn tớ không thể tin ngày mai là, ừm, là ngày mai!” Cô xem lại đồng hồ và gõ nhẹ một móng tay sơn màu hồng đào lên đó. “Chính xác còn hai mươi tám giờ và mười sáu phút nữa, Christian sẽ về!”
Christian. Bạn trai của Kerry. Người mà Leigh chưa gặp bao giờ. Leigh không ngăn được hàng triệu câu hỏi và mối hoài nghi ong ong trong đầu cô khi nhắc đến tên hắn. Liệu hắn có thực sự vui tính và quyến rũ như Kerry kể không nhỉ? Liệu hắn có mến cô không hay lại coi cô như một cái đuôi? Và quan trọng nhất là liệu Kerry còn có thời gian mà lượn với cô không, một khi Christian đã về rồi?
“Tớ nóng lòng muốn gặp anh ấy!” Kerry kêu lên.
Đứt mạnh suy nghĩ, Leigh ép mình trở lại tỉnh táo và cố vui mừng cho cô bạn thân nhất của mình. “Thật tệ là cậy chả phấn khởi hay gì cả,” cô đùa một cách miễn cưỡng. “Christian đã đi du học ở Anh cả một năm rồi,” Kerry đáp lại. “Trong đời tớ, tớ chưa bao giờ mong gặp ai đến thế!”
Ái chà, Leigh nghĩ một cách khổ sở vì phải nhìn Kerry tiếp tục rạng rỡ, mình sắp sửa phải ra rìa để nhường chỗ cho Christian là cái chắc rồi đây. Cô gượng cười. “Này, may là cuối cùng anh ấy cũng về, vì tớ bắt đầu nghĩ anh ấy là sản phẩm tưởng tượng lãng mạn quá đáng của cậu rồi đấy.”
Kerry khụt khịt. “Đời nào tớ mơ được người con trai hoàn hảo như Christian.” Miệng cô mím lại nghiêm trang, bối rối. “Tớ cũng chỉ hy vọng là anh ấy cũng vui khi gặp tớ bằng tớ vui khi gặp anh ấy thôi.”
“Chắc chắn mà,” Leigh trấn an bạn. “Hai người đã có nhau lâu thế rồi – anh ấy yêu cậu.” “Cậu nói đúng.” Kerry rạng rỡ trở lại. “Tớ chỉ muốn cuộc hội ngộ của chúng tớ thật hoàn hảo thôi.”
“Ờ, xem nào. Để chuẩn bị cho cuộc hồi giá của vua Christian, cậu đã xin mẹ cho cắt tóc ở tiệm sang nhất thị trấn, chúng mình đã sửa móng tay cho nhau bằng dầu xịn nhất, da cậu không có lấy một cái mụn, và dù cậu ăn vặt như mỏ khoét, trông cậu như một siêu mẫu vậy.” Leigh chống nạnh hay tay. “Tớ còn điểm sót gì không?
“Một bộ cánh mới?”
Leigh vỗ nhẹ tay vào trán. “Đương nhiên rồi.”
“Tớ phải tìm ra thứ gì đó thật tuyệt để mặc ra sân bay mới được,” Kerry nói lúc họ bước vào trung tâm mua sắm. “Có thể là một bộ Jeans thật xinh. Hay một cái áo lửng với quần short. Hay tớ nên diện váy …”
“Cậu trông thật tuyệt vời dù cậu mặc bất cứ thứ gì,” Leigh quả quyết. “Và một khi Christian nhìn thấy bộ mặt rạng rỡ đó của cậu thì cậu mặc gì trên người không thành vấn đề nữa.”
Kerry quên phắt quần với váy. “Đúng là tớ sắp gặp anh ấy ngày mai, phải không?” Cô vừa thầm thì vừa nhìn Leigh để xác nhận.
Leigh gật đầu. “Còn gì nữa.” Cô vừa mỉm cười với Kerry vừa chống chọi lại nỗi lô âu một lần nữa xâm chiếm lấy cô.
Leigh biết thực sự là ngày mai, một khi Christian trở về, cuộc sống mà cô đã quen nhất định sẽ chấm dứt: Không còn chuyện đạp xe hơn nửa dặm đường tới cửa hàng tạp hoá chỉ để mua một món đồ uống vị anh đào nữa; Không còn nhỡng cuộc rì rầm khúc khích qua điện thoại cả hai tiếng đồng hồ nữa; Và hiển nhiên là không còn những đêm thứ Bảy thuê những bộ phim buồn lãng mạn hoặc phim kinh dị dựng tóc gáy về để vừa xem vừa nhồm nhoàm bánh pizza rắc nhiều phomát với khoai tây chiên nữa.
Ngày mai. Cái ngày sẽ thay đổi mọi thứ.
Cái ngày mà Christian Archer trở về nhà.
“Được không?” Kerry hỏi, giơ lên một cái váy ngắn đến nỗi lẽ ra phải xếp hạng “không phù hợp với trẻ vị thành niên”.
“Không hợp với tớ.” Leigh nghiêm nghị. “Mà cũng chẳng hợp với cậu đâu.” “A, đây rồi.” Mắt Kerry dán vào một bộ đầm dây màu đen. “Cái này rõ là thửa riêng cho tớ rồi.” Kerry chuyển cho Leigh cái ví và túi đựng bộ đồ Levi’s mới mua xong. “Giữ cái này giùm tý nhé!”
Leigh gật đầu, buông mình xuống cái ghế da tuyệt đẹp thường dành cho đám con trai ngồi chờ bạn gái, thở dài nặng nề. Cảm giác lo lắng trong cô vẫn chưa hết, có vẻ còn ghê gớm hơn.
Kể từ lúc quen Kerry, Leigh đã biết về Christian và biết rằng một ngày nào đó hắn sẽ về. Nhưng tất cả những cái đó thật xa xôi. Christian chưa bao giờ hiện hữu với Leigh như một người có thật – hắn chỉ như một nhân vật mơ hồ mà Kerry hay nói đến. Nhưng giờ thì sao? Liệu quan hệ của cô với Kerry có còn như cũ một khi Christian ở đây bằng xương bằng thịt?
Loading...

Bình Luận Của Bạn: