Phút Dành Cho Con
Phút Dành Cho Con
11/09/2018
Những Ngày Thứ Ba Với Thầy Morrie
Những Ngày Thứ Ba Với Thầy Morrie
11/09/2018

Người thầy kính yêu

Người thầy kính yêu

Người thầy kính yêu

Người thầy kính yêu

Người thầy kính yêu

Tác Giả:

Danh mục: Kỹ Năng

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Người thầy kính yêu – Edward Ricardo Braithwaite

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Người thầy kính yêuNgười thầy kính yêuĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





Загрузка...

GIỚI THIỆU SÁCH

Người thầy kính yêu – Edward Ricardo Braithwaite

To Sir, With Love là câu chuyện kể về Ricky Braithwaite, một cựu phi công chiến đấu của Không quân hoàng gia Anh và đã tốt nghiệp Đại học Cambridge, ông đã đến London vào năm 1948. Mặc dù đã có tay nghề cao trong ngành điện tử, ông đã phải thay đổi nghề nghiệp của mình sau công việc ông mà ông đã lựa chọn, sau khi khám phá ra thực chất cuộc sống của người da đen thời hậu chiến ở nước Anh. Nhận công việc duy nhất mà ông có thể làm, ông bắt đầu những bài giảng đầu tiên của mình trong một trường học nổi tiếng nghich ngợm ở khu Đông London.
Được sự giúp đỡ của một hiệu trưởng có tư tưởng tiến bộ, ông Florian, người thầy giáo đã biến sự nổi loạn tuổi mới lớn của học trò thành lòng tự trọng, làm cho học trò biết quan tâm và yêu thương người khác – và trên con đường của mình, ông thấy rằng ông ngày càng đồng cảm với các học trò của mình hơn.
Chiếc xe buýt hai tầng màu đỏ đầy nghẹt những bà thợ giặt ủi, làm thuê, thân hình phốp pháp, nói năng ầm ĩ, len lỏi nhích từng chút một giữa đám xe cộ chen chúc trên đường Aldgate. Các bà trêu ghẹo nhau, buông ra hàng tràng những lời nhận xét rất bỗ bã rất rôm rả, hoàn toàn chẳng sợ tôi – một người da đen và là người đàn ông duy nhất trên chuyến xe, nghe lỏm được. Tôi cười thầm trước phong thái tự nhiên, thoải mái của họ, những con người đại diện cho một thành phần quan trọng trong cái thành phố lớn nhất nhì thế giới này nhưng đồng thời ăn nói như những người nông dân năng nổ, cả đời gắn liền với đồng ruộng.
Chiếc xe buýt rẽ sang đường Commercial. Đến mỗi trạm các bà lần lượt xuống xe, trở về với gia đình, với mái ấm khuất trong mạng lưới chằng chịt của những ngõ hẻm cách xa lộ chính, sau một ngày lao lực từ mờ sáng. Qua cửa sổ xe buýt, tôi ngắm nhìn những cửa hàng tồi tàn ở mặt tiền, những quán xá bên đường có bảng hiệu kẻ kiểu chữ lớn chân phương mang những cái tên biểu hiện những gốc gác xa xôi: Hy Lạp, Do Thái, Ba Lan, Trung Hoa, Đức, Ấn Độ, và nhiều nơi khác nữa.
Đến trạm New Road, tôi đứng dậy xuống xe. Xe lăn bánh rồi mà tôi còn đứng ở trạm dừng, tự nhiên cảm thấy buồn bã. Tôi đã từng ôm ấp những ý tưởng lãng mạn đến mức ngây thơ về Khu Đông Luân Đôn này, với những cư dân quốc tế cùng lịch sử hấp dẫn. Tôi đã từng mơ tưởng đến ngày mình dạo bước trên vỉa hè lát gạch của đường Cable Makers, đứng ở Blackwall nhìn ngắm dòng sông Thames; nơi ngày xưa những con tàu đã dong buồm đi tìm thuộc địa.
Nhưng có gì lãng mạn đâu trên những con đường chồng chéo, huyên náo này, những cửa hàng xập xệ nằm bên những hố bom há hốc kia. Ở đây cũng thấy gạch vụn, bụi đất và ruồi nhặng. Ở đâu cũng thấy nặng mùi từ cửa hàng thực phẩm với những khay cá muối không đậy điệm, từ những tiệm bán gà vịt hôi nồng, từ những cống rãnh, lũ ruồi bọ bu đầy trên các đống rác, những trái cây úng và rau thối.
Tôi miễn cưỡng đi trong bầu không khí ngột ngạt ấy, băng qua đám người đủ mọi sắc tộc đang vội vã, xô đẩy nhau. Gần cầu xe lửa, đám con nít đang chơi đùa trên khoảng đất hoang tàn đầy đá vụn, cỏ dại lẫn rác rến. Chúng ùa cả lên vỉa hè mà chơi, chúng mỉm cười nhìn tôi và vẫn tiếp tục nô ngịch, tôi phải bước vòng xa để tránh chúng. Chúng đâu biết rằng chính những nét mặt vui tươi, tuy bẩn thỉu nhưng không hãi sợ của chúng đã giúp tôi thêm can đảm đối đầu với một thử thách mới.
Chẳng bao lâu, tôi tìm ra một hẻm nhỏ với tấm biển mang dòng chữ:
TRƯỜNG TRUNG HỌC GREENLADE
Hiệu trưởng: A. Florian
Con hẻm này dẫn đến một sân chơi rải đá cuội và ngôi trường sừng sững vươn cao lối kiến trúc kiên cố, giản đơn nhưng khá bẩn thỉu. Ở một góc sân là nhà vệ sinh sơn màu xanh lục, bảng đề hai chữ: NAM SINH. Một chú bé nhỏ con, tóc đen từ trong đó đi ra, trông thấy tôi liền giấu ngay mẩu thuốc lá chú đang kẹp chặt giữa ngón cái và ngón trỏ.
– Tìm ai đây, cha nội? – Giọng nói đặc biệt của chú ta the thé đến buồn cười.
– Ông Florian ở đâu? – Tôi không kiềm được vẻ thú vị trong giọng nói của mình khi thấy điếu thuốc lá giấu giếm một cách vụng về kia.
– Đi thẳng lên cầu thang kia kìa, – với vẻ thản nhiên, chú bé vung cả bàn tay và điếu thuốc lá chỉ về hướng ngưỡng cửa khép hờ.
Cầu thang nằm ngay ngưỡng cửa dẫn đến một cánh cửa khác cũng sơn màu xanh lục có gắn tấm thiệp nhỏ.


Загрузка...