Ngôi Nhà Có Ma
Ngôi Nhà Có Ma
11/09/2018
Nhấn Chuông Đi Đừng Đợi
Nhấn Chuông Đi Đừng Đợi
11/09/2018

Người Yêu Dấu – Karen Ranney

Người Yêu Dấu - Karen Ranney

Người Yêu Dấu - Karen Ranney

Người Yêu Dấu - Karen Ranney

Người Yêu Dấu –

Tác Giả: Karen Ranney

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Người Yêu Dấu – Karen Ranney – Karen Ranney

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Người Yêu Dấu - Karen RanneyNgười Yêu Dấu – Karen RanneyĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3

Loading...

GIỚI THIỆU SÁCH

Người Yêu Dấu – Karen Ranney – Karen Ranney

Một hiệp sĩ lâm nguy
Khi Sebastian, Bá tước vùng Langlinais, bị gài bẫy bởi âm mưu của người em trai xảo trá, chàng không có lựa chọn nào khác là phải quay về tìm sự giúp đỡ từ cô dâu vẫn còn trinh trắng của chàng – người vợ mà chàng chưa từng gặp lại từ ngày cưới, khi họ còn là những đứa trẻ. Dù đã lập kế hoạch để nàng chỉ phải làm vợ chàng trên danh nghĩa, Sebastian chưa hề tính đến việc bị bỏ bùa mê bởi vẻ đẹp của nàng. Nhưng chàng không thể nói cho nàng biết lí do thực sự tại sao tình yêu của họ có thể không bao giờ thành …?
Một cô dâu chờ đợi
Đựơc nuôi dạy trong tu viện, ban ngày Juliana học đạo làm vợ… và ban đêm nàng mơ mộng về người chồng mà nàng đã kết hôn rất lâu trước đây. Được triệu đến để sống chung với chàng, cô dâu thơ ngây phải đối mặt với một người đàn ông mạnh mẽ, đầy quyền uy, khiến nàng run rẩy bởi sự hiện diện của chàng. Và mặc dù chàng đã yêu cầu nàng đi ngược lại mọi điều mà nàng hằng tin tưởng, nàng vẫn không hề nhượng bộ… thậm chí ngay cả khi phải đánh đổi bằng chính linh hồn nàng.
Sở chỉ huy quân sự Templar *
Cyprus, năm 1249
Chúng sẽ đưa ra yêu cầu gì để đổi lấy sự tự do cho chàng?
Sebastian, Bá tước vùng Langlinais ngồi trên chiếc giá kê thấp trổ ra từ bức tường đá. Nó được những người chủ cũ trong cái xà lim thuộc tu viện này sử dụng như một chiếc giường, nhưng chàng thề sẽ không trải qua một đêm nào nữa ở cái chốn này.
Tu viện phần nào đó giống như một cái trạm, nơi quân Templar chuyển những khách hành hương bị thương và những tù nhân được giải cứu đến. Một nơi dành cho việc trị thương và nghỉ ngơi yên tĩnh. Chàng đã có đủ sự yên tĩnh rồi và chẳng điều gì có thể làm lành vết thương trong chàng.
Tay chàng đút vào trong những ống tay áo rộng thùng thình của chiếc áo choàng tu sĩ nhưng ch àng ko cúi mình để thể hiện sự mộ đạo, thay vào đó, ánh mắt chàng chiếu thẳng vào cánh cửa gỗ. Một năm bị giam cầm đã làm cho khuôn mặt chàng trở nên hốc hác, và vẫn chính sự giam cầm đó giờ đây khiến chàng mất hết kiên nhẫn.
Người đàn ông bước vào phòng một giờ trước mặc một chiếc áo choàng màu trắng được chia thành 4 phần bởi chữ thập đỏ dấu hiệu đặc biệt của những Hiệp sĩ Nghèo phụng sự Đền thờ Salomon. Chỉ có tầng lớp quý tộc mới được mặc trang phục đó; hầu hết các chiến binh-tu sĩ chỉ được vận áo choàng màu đen hoặc màu nâu.
Những nét quen thuộc giữa anh ta và Sebastian ko có gì đáng ngạc nhiên. Cả hai đều thừa hưởng đôi mắt của mẹ và sức mạnh di truyền từ cha họ.
“Anh may mắn đấy anh trai. Khối tù nhân đã chết trước khi họ có thể được chuộc ra.” Tên hiệp sĩ Templar nói như một lời chào mừng.
“Đó là lí do họ gửi cậu đến đây à, Gregory? để nhắc nhở tôi phải biết ơn vì sự sống sót của mình?” giọng Sebastian vang lên đầy khó chịu. Chàng chả có lí do gì để phải nhã nhặn khi bị tù đày, bị cách li với những người khác.
“Anh nghĩ vậy sao?” Gregory của vùng Langlinais mỉm cười, nhưng nét mặt nhuốm đầy vẻ châm biếm. “Biểu hiện trên mặt anh ko hề cho tôi thấy một sự biết ơn nào cả, anh trai à. Chưa kể đến anh còn ko hề ngạc nhiên khi trông thấy tôi. Thậm chí sau cả một thời gian dài như vậy.”
Có một cái bàn nhỏ và một cái ghế đặt ở góc phòng. Trên mặt bàn là một bình rượu vang, một giỏ bánh mì, một ít pho mát làm từ sữa dê. Gregory dùng chân đẩy chiếc ghế đẩu ra, đặt thanh gươm xuống với vẻ lơ đãng khi hắn ngồi xuống. Hắn vươn người tới cái bình rượu, vỗ nhẹ để kiểm tra lượng rượu bên trong. “Đến đây nào, anh ko muốn thưởng thức cùng tôi sao? Rượu của tu viện là tuyệt hảo nhất đấy. Hãy cùng ăn mừng sự sum họp của chúng ta. Đã bao lâu rồi nhỉ? Sáu năm phải ko?”

Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Loading...

Bình Luận Của Bạn: