Đang tải...

Những câu chuyện Trung Hoa xưa: Danh Y

Những câu chuyện Trung Hoa xưa: Danh Y

Những câu chuyện Trung Hoa xưa: Danh Y

Những câu chuyện Trung Hoa xưa: Danh Y

Những câu chuyện Trung Hoa xưa: Danh Y

Tác Giả:

Danh mục: Y Học

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Những câu chuyện Trung Hoa xưa: Danh Y – Nhiều Tác Giả

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Những câu chuyện Trung Hoa xưa: Danh YNhững câu chuyện Trung Hoa xưa: Danh YĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3

Đang tải...




GIỚI THIỆU SÁCH

Những câu chuyện Trung Hoa xưa: Danh Y – Nhiều Tác Giả

Những Câu Chuyện Trung Hoa Xưa – Danh y viết về những phát hiện cũng như cách chữa trị các bệnh nội ngoại khoa bằng những phương thuốc cổ truyền của các danh y Trung Quốc.
Lịch sử y học Trung Quốc có rất lâu đời, đã xuất hiện nhiều đại phu có những cống hiến to lớn đối với thế giới và lưu truyền lại nhiều câu chuyện rất có ích cho đời sau, trong đó có một câu chuyện thú vị, đó là Biển Thước nhìn khám bệnh cho Tề Hoàn Hầu.
Biển Thước tên thật là Tần Việt Nhân, là người ở quận Bột Hải thời chiến quốc (nay là tỉnh Hà Bắc, huyện Nhiệm Bình). Nhờ có y thuật cao siêu, ông đã cứu sống được rất nhiều bệnh nhân cận kề với cái chết, vì thế dân gian gọi ông là Thần Y Biển Thước, và cũng đã lâu lắm rồi tên thật của ông không còn mấy ai nhớ đến. Ngày nay mọi người đều gọi ông là “Biển Thước Tái Thế” để tôn vinh y thuật cao cường của ông.
Suy tôn Trường Tang Quân làm thầy
Khi còn trẻ, Biển Thước phải đi làm thuê cho một nhà trọ, có một vị thầy thuốc dân gian rất giỏi tên là Trường Tang Quân thường hay đến trọ ở đấy. Vì y thuật của Trường Tang Quân rất giỏi nên có rất nhiều người đến nhờ ông chữa bệnh. Biển Thước là một người rất chăm chỉ, hễ được rỗi rãi là ông giúp Trường Tang Quân làm một số công việc như chăm sóc bệnh nhân và cũng chính vì thế mà ông rất hứng thú say mê đối với ngành y. Từ đấy về sau ông luôn có ý thức học hỏi cách khám bệnh bốc thuốc của Trường Tang Quân. Gặp phải chỗ nào chưa rõ, ông liền nhờ Trường Tang Quân giảng giải và tự mình mày mò tìm kiếm những sách y học để đọc thêm.
Thời bây giờ, những người làm nghề y đều phải tuân thủ theo một qui ước: y thuật chỉ có thể truyền lại giữa cha và con, nhất thiết không được truyền cho người ngoài. Nhưng Trường Tang Quân lại rất thích chàng trai chăm chỉ, thông minh hiếu học này, nên mỗi lần Biển Thước hỏi gì ông đều giải đáp cặn kẽ tỉ mỉ, lúc rỗi ông còn chủ động dạy cho Biển Thước những tri thức về y học.
Cứ thế, thời gian mười năm thấm thoát trôi qua, Biển Thước cũng đã biết khám và chữa một số bệnh đơn giản.
Có một hôm, Biển Thước lại đến nhờ Trường Tang Quân chỉ dẫn. Trong hơn mười năm tiếp xúc với nhau, Trường Tang Quân cảm thấy Biển Thước là người rất thông minh hơn những người khác lại có bản lĩnh học nghề y, vì thế ông quyết định truyền đạt lại hết những gì mà cả đời ông đã tích lũy được cho Biển Thước.
Trường Tang Quân nói với Biển Thước: “Việt Nhân Quân, ta mang trong mình rất nhiều phương thuốc bí truyền từ cổ xưa, những phương thuốc bí truyền này rất linh nghiệm, nay tuổi ta đã già, nếu để những phương thuốc này mai một đi là điều đáng tiếc. Con là một người có tấm lòng lại rất có bản lĩnh học nghề y, vì vậy ta sẽ đem tất cả những phương thuốc ấy truyền lại cho con”.
Biển Thước vừa nghe thấy vậy liền quì xuống bái tạ: “Đa tạ ân sư”
Từ đó về sau, Biển Thước cần mẫn nghiên cứu những phương thuốc bí truyền mà Trường Tang Quân đã để lại cho ông, y thuật của ông cũng tiến bộ không ngừng; bệnh nhân sau khi uống thuốc của ông đều khỏi bệnh nhanh chóng; tiếng tăm cứ thế lan đi, uy tín của ông cũng ngày một rộng lớn. Từ đó ông chính thức làm nghề y và đi chữa bệnh rất nhiều nước.
Cải tử hoàn sinh cứu thái tử
Có một năm, Biển Thước đến nước Triệu để hành nghề y, vừa mới đến nước Triệu, đã nghe nói Thái tử nước này bị bệnh nặng lâm nguy, ông liền dẫn theo hai đệ tử vội vàng đến vương cung. Đến nơi chỉ thấy từng đám, từng đám người đang tất bật cúng bái tế thần cầu xin sống lâu. Một lát sau, lại thấy người ta khiêng đến một chiếc quan tài, xem ra Thái tử đã qua đời.
Biển Thước nhìn thấy vậy, liền bước đến hỏi một vị quan viên: “Xin hỏi Thái tử bị bệnh gì mà tạ thế?”. Vị quan viên đó đưa mắt nhìn Biển Thước và nói: “Thái tử khí huyết thác loạn, bỗng nhiên sinh ra bạo bệnh, chính khí không áp đảo được tà khí, cuối cùng đã lịm đi và chết”.
Biển Thước không hài lòng với sự giải thích đó, ông dựa vào những phán đoán của mình cho rằng Thái tử chưa hoàn toàn chết hẳn, vẫn còn hy vọng cứu sống, bèn hỏi: “Thái tử mất được bao lâu rồi?”
“Chưa đến nửa ngày”.
Biển Thước nghe thấy vậy, cảm thấy càng có hy vọng, ông nói ngay với vị quan viên nọ: “Tôi là Tần Việt Nhân người nước Tề, làm nghề y. Xin ngài bẩm báo với Đại vương, tôi có thể cứu sống Thái tử”.
Vị quan viên nọ không tin lời nói của Biển Thước, không dám vào bẩm báo với đại vương.
Biển Thước rất sốt ruột, e rằng ông ta làm chậm mất thời gian cấp cứu cho Thái tử nên đã chân thành nói với ông ta rằng “Ngài không tin, ngài có thể lập tức đi vào nhìn Thái tử xem, ngài sẽ thấy tai của Thái tử vẫn còn nghe được, cánh mũi vẫn còn khẽ động đậy; tiện đó ngài sờ vào chân Thái tử, từ đùi trở lên vẫn còn nóng chưa bị lạnh giá…”.
Viên quan nọ nghe Biển Thước nói rất tha thiết chân thành và cặn kẽ như vậy, sợ rằng mình làm hỏng mất việc lớn, tội này sẽ không tha bèn vội vàng chạy vào cung bẩm báo. Triệu Vương sau khi nghe xong vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, lập tức truyền lệnh mời Biển Thước vào cung chữa bệnh cho Thái tử.
Biển Thước đến trước giường bệnh, quan sát tỉ mỉ khí sắc của Thái tử, bắt mạch, rồi lấy đồ nghề ra, ông châm cứu vào 8 huyệt vị trên thân Thái tử. Một lát sau Thái tử tỉnh lại. Vương triều vô cùng kinh ngạc và vui sướng.
Tiếp theo sau đó, Biển Thước điều chế ra hai loại thuốc cao, dặn dò đệ tử xoa bóp cẩn thận làm nóng phần dưới hai bên nách Thái tử. Với cách chữa trị như vậy, Thái tử đã có thể ngồi dậy được. Mọi người có mặt tại đây hết lời ca ngợi thán phục. Vương Triều vô cùng cảm động rơi nước mắt nói với Biển Thước: “Thật là may mắn gặp được tiên sinh, Thái tử mới được cứu sống”.
Biển Thước vừa an ủi Vương Triều không nên quá lo lắng vừa kê ra một đơn thuốc, dặn dò Thái tử phải uống thuốc theo đúng canh giờ. Hai mươi hôm sau, Thái tử hoàn toàn bình phục. Tin tức truyền ra ngoài cung, mọi người kháo nhau rằng Biển Thước có tài cải tử hoàn sinh. Biển Thước nghe nói vậy cười và nói: “Ta làm gì có bản lĩnh cải tử hoàn sinh! Thái tử chỉ bị hôn mê chứ đâu đã chết, ta chỉ làm được một việc giúp Thái tử phục hồi lại sức khỏe mà thôi”.

Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Đang tải...

Nhận Xét Của Bạn:

Загрузка...