Nhấn Chuông Đi Đừng Đợi
Nhấn Chuông Đi Đừng Đợi
11/09/2018
Yêu Từ Cái Nhấp Chuột Đầu Tiên
Yêu Từ Cái Nhấp Chuột Đầu Tiên
11/09/2018
Show all

Những Đứa Con Khó Bảo

Những Đứa Con Khó Bảo

Những Đứa Con Khó Bảo

Những Đứa Con Khó Bảo

Những Đứa Con Khó Bảo

Tác Giả: Va-xi-li Si-scop

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Những Đứa Con Khó Bảo – Va-xi-li Si-scop

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình Ảnh Tên Sách/Ebook Download – Đọc Online
Những Đứa Con Khó Bảo Những Đứa Con Khó Bảo ĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





GIỚI THIỆU SÁCH

Những Đứa Con Khó Bảo – Va-xi-li Si-scop

Đoàn tàu nhẹ nhàng tiến vào sân ga. Đứng trong cửa toa, An-đrây sốt ruột hết đổi chân này lại đến chân kia. Anh muốn mau chóng nhảy khỏi đoàn tàu xuống sân ga. Nhưng lối ra đã bị một nhân viên đường sắt tay cầm cờ hiệu màu vàng đứng chắn. Qua lưng người đó anh thấy những bộ mặt tươi cười, những bó hoa. Những khuôn mặt hiện ra lấp loáng như trên màn ảnh.
Đoàn tàu dừng hẳn, nhân viên đường sắt rời khỏi bậc toa, An-đrây liền bước vội về phía nhà ga. Một tay xách va-li, tay kia nắm chặt đồng hai xu, anh cảm thấy được cái đồng xu tròn cứng xinh xinh trong lòng bàn tay. Bước qua cửa phòng đợi đã mở toang, anh liếc nhìn qua gian phòng lớn. Lướt mắt qua các quầy sách báo, quầy ăn uống đang có người xếp hàng, anh không hề nhận ra cái cảnh hỗn độn thường ngày của nhà ga, cảnh người ngồi dài trên các dãy ghế để chờ. Anh đang mải tìm buồng điện thoại. Đây rồi, nó ở ngay bên cửa ra vào và đang không có người. An-đrây bước vào, đặt va-li xuống, rồi khép chặt cánh cửa kính lại. Chưa vội bỏ đồng xu vào máy, anh quệt hai lòng bàn tay đẫm mồ hôi vì hồi hộp vào quần rồi mới nhấc ống nghe lên.
Trong hai năm trời không biết bao lần anh ôn lại số điện thoại của Lê-na! Ấy thế mà lúc này anh vẫn phải từ tốn quay những con số quen thuộc đó như sợ bị nhầm lẫn.
– A-lô! – Anh nhận ngay ra tiếng Lê-na trong ống nghe – Tôi nghe đây.
– Chào em, – An-đrây dè dặt nói.
– Anh An-đrây! – Có tiếng reo mừng ngạc nhiên trong máy. – Anh ở đâu đấy, An-đrây?
– Chào Lê-na yêu quý! – An-đrây reo lên sung sướng. – Anh đang ở nhà ga. Anh vừa tới nơi.
– Ôi, mừng đến điên lên mất – Lê-na đáp lại. An-đrây hình dung rõ mồn một nụ cười và đôi mắt màu tro vui tươi của Lê-na. – Sao anh không báo tin cho em?
– Em đón anh ở bến xe gần nhà được không? – Không trả lời, An-đrây hỏi luôn.
– Được chứ! Bây giờ là mấy giờ? Ba giờ phải không? Ba rưỡi nhé?
An-đrây treo ống nghe lên và bước ra đường. Mặt trời tháng tư rực rỡ rọi thẳng vào mặt anh, anh thoáng nheo mắt lại, rồi lại mở to mắt ra và mỉm cười.
– Lạy Chúa! – một bà cụ đi ngang qua trông thấy nói. – Cháu làm sao thế?
– Bà ơi, nhờ trời cuộc đời cháu đã bắt đầu. – An-đrây vui vẻ nói to.
Mọi thứ đối với anh bây giờ đều tuyệt diệu. Cả bà cụ kia, cả những chiếc xe hơi đang phóng vùn vụt, lẫn đàn bồ câu đang lượn vòng trên quảng trường và cả những cây non đang trồi lên những mầm non mơn mởn.
An-đrây thấy một bọn trẻ con. Chúng quẳng cặp ở dưới đường và đang dốc tiền lẻ trong túi ra. Đứa bé nhất trên mũi đầy những nốt tàn hương màu hung hung đang xòe bàn tay ra và nói:
– Một que kem mười một cô-pếc. Như vậy phải cần những ba mươi cô-pếc, mà chúng mình chỉ có hai mươi sáu cô-pếc thôi.


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *