Mục Tiêu Thứ 6
Mục Tiêu Thứ 6
11/09/2018
Vichia Maleev ở nhà và ở trường
Vichia Maleev ở nhà và ở trường
11/09/2018

Sát Thủ Bóng Đêm

Sát Thủ Bóng Đêm

Sát Thủ Bóng Đêm

Sát Thủ Bóng Đêm

Sát Thủ Bóng Đêm

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Sát Thủ Bóng Đêm – Jeff Lindsay

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Sát Thủ Bóng ĐêmSát Thủ Bóng ĐêmĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





Загрузка...

GIỚI THIỆU SÁCH

Sát Thủ Bóng Đêm – Jeff Lindsay

Dexter là một chuyên viên khám nghiệm pháp y, một kẻ luôn khao khát được thực thi công lý bằng cách tự tay đoạt mạng các tên sát nhân. Khao khát ấy càng trở nên mãnh liệt vào những đêm trăng tròn khi Người Lữ Hành Tối Tăm – linh hồn giả tưởng của Dexter – không ngừng thúc giục anh ta khiến những gã đi săn chơi không đúng luật với con mồi là kẻ vô tội phải biến mất mãi mãi.
Trong lúc làm việc, Dexter tình cờ bị cuốn vào vụ trả thù ghê rợn liên quan tới lực lượng bí mật của FBI khi các nạn nhân lần lượt được tìm thấy trong tình trạng bị cắt mất tay, chân, tai, mi mắt, lưỡi…. Tiếng gọi của Người Lữ Hành Tối Tăm đã giúp anh ta khám phá ra những điểm quen thuộc trong cách gây án của tên hung thủ máu lạnh và lần được dấu vết của hắn. Song vì một chút bất cẩn vào giờ phút cuối cùng anh ta lại bị chính tên sát nhân đó bắt giữ. Và cái chết dường như đã cận kề phía trước…
Lại là mặt trăng đó, to và lơ lửng rất gần trên bầu trời nhiệt đới, xuyên qua màn đêm đen đặc và thì thầm vào đôi tai đang run rẩy của Người Lữ Hành Tối Tăm – linh hồn giả tưởng của Dexter – kẻ đang nép mình co cụm trong băng ghế sau chiếc xe Dodge K.
Mặt trăng lừa bịp ấy, Lucifer khiếm nhã cường ngôn ấy, vượt qua bầu trời trống trải để chạm tới trái tim đen tối của những con quái vật bóng đêm phía dưới, gọi chúng tới chốn vui chơi nhộn nhịp của riêng chúng. Mà đúng hơn là gọi chính con quái vật ngay kia, đằng sau cây trúc đào, con quái vật mang những sọc vằn như hổ được tạo ra từ ánh trăng xuyên qua tán lá – con quái vật với tất cả các giác quan đang căng lên chờ đợi khoảnh khắc được nhảy vọt ra khỏi nơi ẩn nấp. Đó chính là Dexter trong bóng tối, đang lắng nghe những lời thì thầm kinh khủng nhỏ giọt xuống nơi ẩn náu được che chắn của tôi.
Linh hồn bóng đêm thân thuộc trong tôi thúc giục tấn công, ngay bây giờ, cắm ngập chiếc răng nanh đang sáng lên dưới ánh trăng vào phần thịt mỏng manh phía bên kia hàng rào. Nhưng chưa phải lúc. Và vì thế tôi đợi, thận trọng quan sát nạn nhân ngây thơ với đôi mắt đang mở to, có vẻ cũng cảm thấy có ai đó đang nhìn theo nhưng không biết rằng tôi ở ngay đây, chỉ cách ba bước chân về phía bên kia hàng rào. Tôi có thể dễ dàng trượt ra như lưỡi dao (mà tôi chính là thế), và thực hiện công việc thần kỳ tuyệt vời của mình… Nhưng tôi đợi, dù có thể bị nghi ngờ song chẳng có ai tìm ra. Khoảng lặng dài với những đầu ngón chân bấu víu vào nhau và tôi chỉ đơn thuần đợi “đến lúc”: Một bước nhảy vọt, bàn tay vươn dài, và niềm vui sướng lạnh lẽo khi tôi nhìn thấy nỗi sợ hãi lan tỏa trên khuôn mặt nạn nhân.
Nhưng không. Có điều gì đó không đúng.
Và bây giờ, đến lượt Dexter thấy gai người đến buồn nôn vì những con mắt phía sau lưng, cả nỗi sợ hãi dâng lên khi tôi dần chắc chắn rằng có thứ gì đó cũng đang rình rập mình. Hẳn một kẻ săn đêm nào đó đang nhỏ nước dãi thèm thuồng khi ánh mắt gã bắt gặp tôi, và tôi không thích suy nghĩ ấy.
Và như một tràng sấm nhỏ, những tiếng vỗ tay hân hoan không biết từ đâu nhanh chóng ập xuống quanh tôi, tôi thoáng thấy hàm răng lấp lánh của thằng nhóc chín tuổi hàng xóm, “Ồ ! Một, hai, ba, Dexter !”. Với tốc độ hủy diệt của đám nhóc miệng còn hôi sữa, chúng vừa cười khanh khách vừa la hét dữ dội trong khi tôi vẫn đứng trong bụi cây và chịu cảnh bị làm nhục. Vậy là xong. Thằng nhóc Cody sáu tuổi nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ thất vọng, như thể Dexter Chúa Tể Bóng Đêm đã bỏ lỡ con mồi của hắn. Astor – đứa chị gái chín tuổi của nó – nhập hội với lũ nhóc trước khi chúng chạy biến vào bóng tối một lần nữa, đến những nơi ẩn náu mới và phức tạp hơn, bỏ lại tôi cô đơn trong nỗi xấu hổ của chính mình.
Dexter đã không thể đá cái lon. Và bây giờ Dexter là Nó. Một lần nữa.
Bạn có thể tự hỏi làm thế nào điều này lại xảy ra ? Làm thế nào việc săn đêm của Dexter có thể giảm sút đến thế ? Trước đây, những kẻ săn mồi dị thường khủng khiếp đã luôn chờ đợi sự chú ý đặc biệt của Dexter – kẻ cũng dị thường khủng khiếp chẳng kém gì chúng – và giờ thì tôi ở đây, rình rập một hộp mì Chef Boyardee rỗng tuếch mà không gì tệ hơn thứ nước sốt nhạt nhẽo. Tôi đang ở đây, phung phí thời gian quý báu chỉ để thua một trò chơi mình đã ngừng chơi kể từ khi lên mười.
Thậm chí còn tệ hơn nữa, tôi là NÓ.
“Một. Hai. Ba”, tôi hô lớn. Tôi luôn là một tay chơi đẹp và trung thực.
Làm thế nào điều này có thể ? Làm thế nào quỷ dữ Dexter vẫn cảm thấy trọng lượng của mặt trăng nhưng lại không thể thoát ra khỏi đống rối ren, cắt lát thi thể của những người rất cần dù chỉ một chút phán quyết tử tế của Dexter ?


Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Загрузка...