Đang tải...

Thanh Kiếm Huyền Bí Phần 1

Thanh Kiếm Huyền Bí Phần 1

Thanh Kiếm Huyền Bí Phần 1

Thanh Kiếm Huyền Bí Phần 1

Thanh Kiếm Huyền Bí Phần 1

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Thanh Kiếm Huyền Bí Phần 1 – Philip Pullman

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Thanh Kiếm Huyền Bí Phần 1Thanh Kiếm Huyền Bí Phần 1ĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3

Đang tải...




GIỚI THIỆU SÁCH

Thanh Kiếm Huyền Bí Phần 1 – Philip Pullman

Will vừa kéo mạnh tay mẹ vừa giục, “Đi nào, đi mà mẹ…” Nhưng mẹ cậu vẫn còn do dự. Trong ánh sáng buổi chiều, Will hết nhìn lên lại nhìn xuống con phố hẹp dọc theo những dãy nhà nhỏ. Phía trước mỗi ngôi nhà đều có một mảnh vườn tí hon với hàng rào xung quanh. Ánh nắng mặt trời đang tắt dần trên những khung cửa ở một bên và để lại bên kia chìm vào bóng tối. Lúc này không còn nhiều thời gian nữa. Mọi người có thể đang dùng bữa tối và chẳng mấy chốc những đứa trẻ khác sẽ quay quần lại, nhìn ngó thức ăn, rồi bình luận và cả nhận xét nữa. Chờ đợi lúc này quả là quá mạo hiểm nhưng tất cả những việc cậu có thể làm là thuyết phục mẹ như thường lệ.
“Mẹ à, mình hãy vào gặp bà Cooper đi,” cậu bé nói. “Mẹ nhìn này, hai mẹ con mình sắp tới được đó rồi.”
“Bà Cooper?” bà mẹ hỏi lại đầy nghi ngờ.
Nhưng cậu bé đã rung chuông cửa. Để làm được vậy cậu phải đặt chiếc túi xuống vì một tay cậu vẫn còn phải ôm mẹ. Bất cứ ai nhìn thấy một cậu bé mười hai tuổi đang ôm mẹ như thế cũng đều thấy ái ngại, nhưng cậu bé biết điều gì sẽ xảy ra nếu không giữ lấy.
Cánh cửa bật mở, xuất hiện dáng người gù gù của bà giáo già dạy đàn piano, với mùi nước hoa oải hương đặc trưng như cậu vẫn nhớ.
“Ai đó? Là William đấy ư?” bà giáo hỏi. “Phải hơn một năm rồi ta không gặp cháu ấy nhỉ. Cháu muốn gì nào, cháu yêu?”
“Làm ơn, thưa bà, cháu muốn vào nhà và đưa theo cùng mẹ cháu,” cậu bé nói rất quả quyết.
Bà Cooper đưa mắt nhìn người phụ nữ có mái tóc bù xù, nụ cười nửa miệng của người mất trí; còn cậu bé có cái nhìn thật buồn rầu, cặp môi mím chặt, khuôn hàm nhô lên. Rồi bà lão nhìn mẹ của Will, bà Parry, chỉ trang điểm có một bên mắt, bên kia để không. Cả bà mẹ và Will đều không để ý tới điều này. Có điều gì đó không hợp lý.
“Thôi được…” bà nói rồi bước tránh sang một bên để lấy lối đi vào căn sảnh hẹp.
Will nhìn quanh hết con phố trước khi đóng cửa lại. Lúc này bà Cooper mới để ý thấy và Parry nắm tay con trai mình chặt như thế nào, và cậu bé dẫn mẹ vào phòng khách nơi để chiếc đàn piano thật dịu dàng đến ra sao (dĩ nhiên, đấy là phòng duy nhất mà cậu bé biết); rồi bà để ý thấy cả quần áo của Will và mẹ cậu đều có mùi hơi mốc như thể chúng bị ngâm quá lâu trong máy giặt trước khi khô. Họ ngồi trên ghế sô pha, ánh nắng mặt trời rọi vào khuôn mặt, bà nhận ra hai mẹ con họ rất giống nhau, cũng đôi xương gò má rộng, cặp mắt to và mái tóc thẳng màu nâu.
“Sao vậy, William?” bà lão hỏi. “Có vấn đề gì à?”
‘’Mẹ cháu cần một nơi để nghỉ ngơi trong vài ngày,” cậu bé trả lời. “Lúc này mà chăm sóc mẹ cháu ở nhà thì khó lắm bà ạ. Không phải mẹ cháu ốm đâu, mẹ cháu chỉ là giống kiểu rối loạn không minh mẫn, và hơi lo lắng một chút thôi. Chăm sóc mẹ cháu cũng không khó lắm đâu bà ạ. Mẹ cháu chỉ cần có ai đó đối xử tử tế với mẹ và cháu nghĩ rằng có lẽ chỉ có bà mới có thể làm việc này một cách dễ dàng.”
Người phụ nữ nhìn con trai mình mà dường như không hề hiểu lấy một chút, bà Cooper còn thấy một vết thâm tím trên mặt người phụ nữ này. Will không rời mắt khỏi bà Cooper, cậu diễn đạt không được rõ lắm.
“Mẹ cháu sẽ không tốn đâu,” cậu bé tiếp tục. “Cháu vừa mới mua mấy túi thức ăn, đủ cho đến tận ngày cuối cùng, cháy nghĩ vậy. Bà cũng có thể dùng một ít ở đấy. Mẹ cháu không ngại chia sẻ đâu.”
“Nhưng… bà không hiểu liệu bà có nên… liệu mẹ cháu có cần bác sĩ không nhỉ?”
“Không! Mẹ cháu đâu có ốm.”
“Nhưng phải có ai đó để có thể… ý bà là ở nhà cháu không có hàng xóm hay bà con họ hàng…”
“Gia đình cháu không có họ hàng ở đây. Chỉ có mỗi hai mẹ con thôi. Hàng xóm gần nhà cháu thì quá bận rộn.”
“Thế còn dịch vụ xã hội? Bà không phải là có ý ngăn cháu, nhưng…”
“Không! Không. Mẹ cháu chỉ cần giúp một chút thôi. Cháu không thể làm gì hơn trong một thời gian ngắn nhưng cháu sẽ không đi lâu đâu bà ạ. Cháu sẽ…. Cháu có nhiều việc phải làm. Cháu hứa sẽ quay trở về sớm và đón mẹ cháu về nhà, cháu hứa đấy. Bà sẽ không phải làm việc này lâu đâu.”
Người mẹ quay về phía Will nhìn cậu thật tin tưởng, còn Will mỉm cười với mẹ thật tình cảm để cho bà yên lòng. Bà Cooper không thể từ chối trước cảnh tượng này.
“Thôi được,” quay về phía bà Parry, bà lão nói, “ta chắc là sẽ không có vấn đề gì trong một vài ngày. Cô có thể ở phòng của con gái ta, nó bây giờ đang ở Australia, nó sẽ không cần đến căn phòng đó nữa.”
“Cảm ơn bà,” Will nói rồi đứng bật dậy như thể cậu đang có việc rất vội phải đi.

Đang tải...

Nhận Xét Của Bạn:

Загрузка...