Tản Mạn Xứ Kim Chi
Tản Mạn Xứ Kim Chi
11/09/2018
Tống Tiền Bằng Kim Cương
Tống Tiền Bằng Kim Cương
11/09/2018

Tình Khúc Mùa Thu

Tình Khúc Mùa Thu

Tình Khúc Mùa Thu

Tình Khúc Mùa Thu

Tình Khúc Mùa Thu

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Tình Khúc Mùa Thu – Daniel Steel

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Tình Khúc Mùa ThuTình Khúc Mùa ThuĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3

Loading...

GIỚI THIỆU SÁCH

Tình Khúc Mùa Thu – Daniel Steel

Phòng triển lãm hội họa Suvery ở Paris được thiết lập trong một tòa nhà rất ấn tượng, một Hotel Particulier lịch sự của thế kỷ 18 tại khu Fauourg St. Honoré. Chỉ những nhà sưu tầm danh tiếng mới được mời đến đây. Họ đi qua bộ cửa bằng đồng khổng lồ để vào sân trong. Ngay trước sân là phòng triển lãm chính, phía bên trái là phòng làm việc của Simon de Suvery, chủ nhân của ngôi nhà. Và cánh nhà bên trái là phần con gái ông ta phụ thêm vào buổi triển lãm, ở đây trưng bày các sản phẩm đương đại. Phía sau nhà là một khu vườn đẹp rộng lớn có đầy những tác phẩm điêu khắc, chủ yếu là của Rodin. Simon de Suvery ở đây đã hơn 40 năm. Bố ông, cụ Antoine, là một trong những nhà suy tầm hội họa danh tiếng nhất châu Âu, và Simon là nhà nghiên cứu hội họa thời Phục hưng về các kiệt tác của nước Hà Lan trước khi ông khai trương phòng triển lãm này. Bây giờ ông được các viện bảo tàng khắp châu Âu hỏi ý kiến, được các nhà sư tầm tư nhân kính nể, và được hết thảy những người biết ông ngưỡng mộ, mặc dù họ thường sợ ông.
Simon de Suvery có vóc dáng oai vệ, thân hình lực lưỡng, nét mặt nghiêm nghị, cặp mắt đen nhìn thấu tâm can người khác, Simon lấy vợ muộn, vì trong thời thanh niên ông mãi miết lo gầy dựng sự nghiệp, không có thời giờ dành cho những chuyện yêu đương. Đến năm 40 ông mới lấy con gái một nhà sưu tầm hội họa danh tiếng. Cuộc hôn nhân của ông thật hạnh phúc. Marjorie de Suvery vợ ông không bao giờ tham gia trực tiếp vào công việc của phòng triển lãm, phòng này được thiết lập trước khi Simon cưới bà. Bà rất say mê phòng triển lãm, ngưỡng mộ việc trưng bày của ông. Bà yêu ông tha thiết, quan tâm sâu sắc đến bất cứ điều gì ông làm. Marjorie là hoạ sĩ, nhưng bà cảm thấy không yên tâm khi đem triển lãm tác phẩm của mình. Bà vẽ phong cảnh và chân dung rất đẹp, nhưng thường là để tặng bạn bè. Thực ra, Simon thấy tranh bà đẹp nhưng không gây ấn tượng mạnh cho ông. Ông rát gắt gao trong việc đưa tác phẩm nào ra trưng bày. Ý chí của ông rất sắc đá, tinh thần cứng rắn như kim cương, hoàn toàn đặt vấn đề nghệ thuật lên trên hết, dù vậy dưới bộ mặt sắc đá ấy, luôn luôn ẩn giấu một tấm lòng vàng. Hay là Marjorie đã nói thế. Mặc dù không phải mọi người đều tin lời bà. Ông rất tốt với nhân viên, thành thật với khách hàng, và theo đuổi đến cùng bất cứ cái gì mà ông thấy cần có cho phòng triển lãm. Nhiều lúc ông bỏ ra nhiều năm trời để có được một bức tranh hay một tác phẩm điêu khắc có giá trị, nhưng ông không bao giờ ngồi chờ cho đến khi tác phẩm ấy đến tay mình. Ông đã theo đuổi vợ ông như thế cho đến khi ông cưới được bà. Và khi cưới bà, ông xem bà như báu vật – chỉ dành riêng cho ông. Chỉ khi nào ông cảm thấy cần giới thiệu bà với ai, ông mới đưa bà ra, nhất là để làm vui lòng khách hàng
Họ quyết định có con trễ. Thực ra đấy là quyết định của Simon, và họ đợi 10 năm mới sinh con. Ông biết Marjorie rất muốn có con, nên cuối cùng ông phải thuận theo ý bà, và ông chỉ hơi buồn một chút khi bà sinh con gái chứ không sinh con trai. Khi Sasha chào đời, Simon đã 50 tuổi, còn Marjorie thì 39. Sasha liền trở thành nguồn thương yêu của đời bà. Bà dành nhiều thời giờ ở bên con, cười đùa, chơi với con ở trong vườn. Khi Sasha đến tuổi đi học, bà gần như rất đau khổ vì 2 mẹ con phải xa nhau. Sasha là một cô gái dễ thương, xinh đẹp. Cô thừa hưởng tinh hoa của cả cha lẫn mẹ. Cô có làn da ngăm đen của bố và nét dịu dàng thanh thoát của mẹ. Marjorie có mái tóc vàng với đôi mắt xanh như thiên thần, trông bà giống Đức Mẹ tróng bức tranh của người Ý. Sasha có nét mặt thanh tú giống mẹ, tóc và mắt đen giống bố, nhưng không như bố mẹ, Sasha mảnh mai và nhỏ nhắn. Bố cô thường âu yếm trêu cô rằng cô giống như bức tiểu hoạ một em bé
Nhưng linh hồn của Sasha thì không nhỏ bé tí nào. Cô có ý chí sắt đá của bố, tình thương dịu dàng ấm áp của mẹ, và sự ngay thẳng của bố mà cô đã học được từ lúc còn ấu thơ. Ông đã chú ý dạy dỗ cô khi cô mới lên 4 lên 5, và điều ông đem ra dạy cô thường là về hội hoạ. Vào những lúc rãnh rỗi, ông thường đi với cô quanh phòng triển lãm, chỉ cho cô nhận dạng tác phẩm nào của nhà danh hoạ nào, chỉ cho cô thấy những tác phẩm của họ trong những cuốn sách về hội hoạ, và ông mong cô lặp lại được tên tác giả, tác phẩm, thậm chí đánh vần được tên các tác phẩm tác giả khi cô đã đến tuổi học đọc học viết. Thay vì chống đối ý đồ của bố, Sasha chăm chú lắng nghe, cố ghi nhớ từng lời giảng dạy của bố. Ông rất tự hào về cô. Và càng tự hào về con, ông càng thương yêu vợ nhiều hơn nữa, người vợ đã lâm bệnh sau khi Sasha chào đời được 3 năm.
Loading...

Bình Luận Của Bạn: