Thử Nghiệm Đất Cháy
Thử Nghiệm Đất Cháy
11/09/2018
Trinh Tiết
Trinh Tiết
11/09/2018

Trả Nợ Quỷ Dữ

Trả Nợ Quỷ Dữ

Trả Nợ Quỷ Dữ

Trả Nợ Quỷ Dữ

Trả Nợ Quỷ Dữ

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Trả Nợ Quỷ Dữ – Liz Carlyle

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Trả Nợ Quỷ DữTrả Nợ Quỷ DữĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3

Loading...

GIỚI THIỆU SÁCH

Trả Nợ Quỷ Dữ – Liz Carlyle

Ban ngày, Sidonie Saint-Godard là một goá phụ trẻ thanh lịch và trầm tĩnh, kiếm sống bằng việc dạy các nghi thức xã giao cho con gái của các gia đình giàu có trung lưu ở London. Ban đêm, nàng trở thành một người nào đó hoàn toàn khác biệt…
Thiên Th ần Đen khét tiếng—có được biệt danh đó là nhờ hình xăm thiên thần rất khêu gợi trên ngực nàng—liên tục gây ra các vụ trộm mà nạn nhân là những người đàn ông có quyền thế quen thói bóc lột hay lợi dụng người khác, và tặng những của cái lấy được cho những con người khốn khổ dưới ách áp bức của chính những gã nhà giàu đó. Luôn luôn trong lốt cải trang, nàng thoát khỏi những cuộc lùng bắt và lai lịch của nàng vẫn là một điều bíẩn…
H ầu tước Devellyn, một trong những quý tộc nhưng lại có ít phong thái cao quý nhất trong thành phố, nổi danh là Ác quỷ phố Công tước, sử dụng và thải hồi phụ nữ một cách tuỳ tiện. Nhưng khi Thiên Thần Đen nhử chàng vào bẫy, cám dỗ chàng lên giường, trói cứng chàng và chôm mất món đồ có giá trị nhất của chàng, nàng có thể đã đi quá xa. Lần này, Devellyn nói với nàng, nàng đã nợ ác quỷ một món nợ. Và chàng nhất định sẽ đòi lại món nợ đó.
Anh ta còn tr ẻ, đúng, trẻ hơn nàng thích. Một điều phân vân là liệu có phải anh ta đã cạo râu không. Màuửng hồng non trẻ vẫn còn lưu lại trên đôi má của anh chàng người Anh dễ thương, và khung xương của anh ta cũng thanh nhã như của nàng.
Nhưng anh ta không ngây thơ. Và nếu anh ta mảnh mai, thì thật quá tệ.
Người chia bài tựa lên bàn. “Các quý ông quý bà,” anh ta nói bằng thứ tiếng Pháp bập bẹ. “Xin mời đặt cược.”
Nàng ph ẩy tay xua làn khói từ một chiếc xì gà gần bên và đặt cược ở góc. Đẩy ba tấm thẻ qua mặt vải len tuyết với đầu ngón tay được cắt tỉa hoàn hảo. Ngay lúc đó, người đàn ông ngồi giữa họ đứng lên, bỏ lại phần thắng của mình khi rời đi. Sau một cuộc traođổi sốt sắng và thận thiện. Tốt. Giờ anh chàng trẻ tuổi còn lại một mình. Trong ánh sáng mờ ảo, nàng vén một phần tấm mạng che mặt màu đen che khuất tầm nhìn của nàng, và ném cho anh ta một cái nhìn thích thú. Anh ta đẩy một chồng thẻ lên con số hai mươi hai màu đen, và đáp trả lại cái nhìn, một bên mày nhướng lên.
“Không ai đặt cượ c nữa,” người đứng bàn thông báo. “Đã đặt cược xong!” làm một cử chỉ tao nhã, anh ta xoay cái khay và búng nhẹ quả bóng. Nó nảy lên và kêu lóc cóc một cách vui vẻ, làm ngắt quãng tiếng nói chuyện đều đều. Rồi nó lọt vào một khe! Kêu lách cách! Và bật vào ô số 22 màu đen. Người đứng bàn đẩy phần tiền thắng cuộc ra trước khi vòng quay dừng laị. Anh chàng người Anh thu chúng lại và chuyển xuống cuối bàn ngồi cạnh nàng.
“Bonsoir! (Xin chào!), nàng khàn khàn thì thầm. “Màu đen xem ra là điềm tốt cho anh tối nay.”
Đôi mắt màu xanh nhạt của anh ta lướt xuống bộ váy màu đen của nàng. “Tôi hi vọng nó là sự bắt đầu của một khởi đầu mới?”
Nàng nhìn anh ta qua tấm mạng và hạ mi mắt xuống. “Ai cũng có quyền hi vọng, thưa ngài.”
Anh chàng người Anh bật cười, phô ra hàm răng trắng bóng. “Tôi không nghĩ là tôi quen cô, thưa tiểu thư,” anh ta nói. “Cô lần đầu đến Lufton?”
Nàng so vai. “Mọ i sòng bạc đều giống nhau thôi, đúng không nhỉ?” Ánh mắt anh ta nồng nhiệt. Lại một ý nghĩ ngớ ngẩn cho nàng là một người đàn bà phóng đãng. Cũng dễ hiểu thôi, vì nàng ngồi một mình và không có ai tháp tùng trong một căn phòng không đứng đắn.
“Francis Tenby,” anh ta nói, chìa tay ra. “Còn tiểu thư đây là?”
“Phu nhân Noire,” nàng trả lời, ngả người về phía trước để đặt những ngón tay mang găng của nàng vào tay anh ta. “Đúng là trùng hợp đúng không?” “Ha ha!” ánh mắt anh ta nhìn chòng chọc vào cổ áo được cắt một cách táo bạo của nàng. “Hắc phu nhân, thực vậy. Nói cho tôi, nào cưng, tên thánh của em là gì?”
“Những người thân quen gọi tôi là Cerise,” nàng đáp, cái tên phát âm trầm đục và đầy khêu gợi.
“Cerise,” anh chàng người Anh nhắc lại. “Một cái tên kì lạ. Điều gì mang em đến
London, em yêu?”
Lại một cái so vai. Một cái liếc tình tứ. “Đừng hỏi nhiều nữa!” nàng nói. “Chúng ta đang chiếm chỗ ở bàn quay này đấy, thưa ngài, và tôi thấy hơi khát.”
Loading...

Bình Luận Của Bạn:

Loading...