Trinh Tiết
Trinh Tiết
11/09/2018
Where Dreams Begin
Where Dreams Begin
11/09/2018

Vẫn Chỉ Là Cô Phù Dâu

Vẫn Chỉ Là Cô Phù Dâu

Vẫn Chỉ Là Cô Phù Dâu

Vẫn Chỉ Là Cô Phù Dâu

Vẫn Chỉ Là Cô Phù Dâu

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Vẫn Chỉ Là Cô Phù Dâu – Patricia Knoll

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Vẫn Chỉ Là Cô Phù DâuVẫn Chỉ Là Cô Phù DâuĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





Загрузка...

GIỚI THIỆU SÁCH

Vẫn Chỉ Là Cô Phù Dâu – Patricia Knoll

Shelby Featherstone là một cô gái hành động theo tình cảm, cô luôn làm điều đầu tiên mà trái tim mách bảo vì đó sẽ là điều đúng nhất. Tính tình có phần nóng vội nhưng Shelby thật sự là một cô gái tốt bụng, kiên trì và dễ thương. Ước mơ lớn nhất của cô là có thể mở hiệu cho thuê đồ cưới, lo tất cả các dịch vụ cho lễ cưới từ váy cưới đến tận hoa cầm tay, chụp ảnh.
Ước mơ đó đang bị trì hoãn bởi cái kẻ “khó ưa” A.J.Court, chủ của khu Spanish Court mà cô dự tính sẽ là nơi hoàn hảo cho căn tiệm của mình: hắn không muốn cho cô thuê tiệm. Tức giận vì sự vô lí của hắn, Shelby quyết định lao đi tìm để hỏi cho ra lẽ. Tình cờ biết được A.J. đang ăn trưa ở nhà hàng Erika, Shelby quyết tâm đến gặp mà không ngờ rằng chính sự nông nổi này đã đặt bước ngoặt trong đời cô.
Với tính cách của mình, liệu ước mơ của Shelby có thành hiện thực. Và A.J.Court, cái kẻ “chín mươi lăm cái xuân xanh, đầu hói, mồm ngậm điếu xì gà to tướng” như tưởng tượng của Shelby thật sự như thế nào, hắn sẽ phải đối phó ra sao với cô nàng “kì lạ” này đây. Mời các bạn theo dõi cuộc đối đầu thú vị sắp diễn ra.
“Không có tín dụng ngân hàng đủ để đảm bảo”, cô lẩm bẩm. Đôi mắt xanh biếc đọc lướt xuống cuối trang, vẻ không tin rồi bực mình hét toáng lên. “Ừ, cứ cho là không có tín dụng ngân hàng, nhưng tôi lại có tiền mặt”.
Mary Feartherstone đang ngồi đạp máy khâu ở phòng đối diện ngước mắt nhìn. Bà tựa như vùi đầu trong đống the mỏng màu hồng đào dùng may bốn chiếc áo dài phù dâu cho đám cưới sắp tới của người hàng xóm. Nhìn vẻ cau có của cô con gái, bà bỏ mấy chiếc kim đang ngậm ở miệng và găm chúng vào chiếc bọc nhỏ bằng trái cà chua. “Con bảo sao cơ? Có chuyện gì vậy?”
Shelby vung vẩy lá thư làm cô bực mình cho bà mẹ thấy. “Cái lão”, cô liếc nhìn chữ kí to bằng mực đen loằng ngoằng ở cuối tờ giấy, “con đoán chắc phải là đàn ông, cái lão A.J.Court không đồng ý cho con thuê cửa hàng còn bỏ trống ở Spanish Court. Gớm chưa này”, cô nói với giọng cay độc, “lão dám lấy tên mình đặt cho cả khu buôn bán sầm uất ấy”.
“Ôi, Shelby”, bà mẹ xót xa thốt lên. “Không được hả con? Thế mà con thì cứ lại hi vọng vào chỗ ấy”. Shelby đập mạnh chiếc phong bì của hãng Court vào lòng bàn tay kia. “Cả mẹ và những người khác nhà mình đều hi vọng thế. Được chỗ đó, công việc làm ăn của chúng ta thuận lợi biết bao, vì có cả hàng hoa, các hiệu bánh làm bánh trái cây ngay tại đấy”.
“Mà việc con định làm cũng rất hay chứ”. Khuôn mặt tròn trĩnh dịu dàng của Mary bỗng đầy vẻ mơ màng. “Ôi chao, chuẩn bị cho các đám cưới, từ khâu áo cưới cho đến cả lễ tân nữa chứ”.
Nhìn vẻ thất vọng của mẹ, Shelby xăng xái lắc đầu. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc! Các kế hoạch đều đã hoàn tất. Con lo sắp xếp công việc, với sự tham gia của cả nhà, con biết là chúng ta sẽ thành công. Và Spanish Court là địa điểm thuận lợi nhất”.
Khu buôn bán đúng dáng dấp Maroc này vừa được khai trương trong một vùng dân cư có máu mặt ở Santa Barbara. Khách hàng là những người có nghề nghiệp, còn trẻ, đang phất, sống và làm việc ngay trong khu, chính là loại khách hàng mà Shelby cần.
“Shelby này, con biết là cả bố mẹ đều sẵn sàng kí vào đơn xin thuê cửa hàng và cho con được dùng tín dụng ngân hàng của bố mẹ”.
“Không đâu, mẹ ạ”. Shelby bước mấy bước qua phòng đối diện. “Con cảm ơn bố mẹ, song ngay khi cả nhà ta cùng tham gia với con trong công chuyện này, con vẫn muốn một mình con đứng tên thuê. Con không có tín dụng từ ngân hàng thật, nhưng con có tiền con tiết kiệm được và số tiền mà bác Laura cho. Chắc chắn từng ấy đủ để sắp xếp cửa hàng và trả tiền thuê cho đến khi ăn nên làm ra”. Shelby cầm chặt lá thư, xỉa mạnh vào khoảng không trước mặt.
“Con nhất định phải làm lão này thay đổi ý kiến”.
“Shelby”, Mary gọi dịu giọng với ý định nhắc nhở. “Con định làm gì chứ?”.
“Con sẽ gọi điện thoại cho ông ta”. Nói xong, cô đi vội vào bếp, hai chân trần nện thịch xuống sàn gỗ cứng.
“Đừng làm điều gì để rồi lại hối tiếc, con ạ”. Mary gọi với theo.
“Con sẽ làm đúng như thế”. Shelby nhấc mạnh ống nghe, nhấn cái số mà cô thấy in trên tiêu đề. “Mẹ đừng lo, con chỉ nói chuyện với ông ta thôi”.
“Nhưng con nói thế nào?”.
“Con nói, chúng ta có đủ tiền để trả tiền thuê cửa hàng, chúng ta sẽ thành công. Ông ta không cần phải lo lắng”.
Những lời đầy thuyết phục của Shelby cứ tuôn ra như bong bóng xà phòng, mãi cho tới khi tiếng cô thư kí đầu dây bên kia báo ông Court không có mặt ở văn phòng.
“Bao giờ tôi gặp được ông ta?”
“Thưa cô, giờ đang là buổi trưa”. Giọng người thư ký lạnh lùng nói. “Ông Court đi dùng bữa trưa”.
“Ở đâu?”.


Загрузка...