Đang tải...

Còn Đó Đam Mê

Còn Đó Đam Mê

Còn Đó Đam Mê

Còn Đó Đam Mê

Còn Đó Đam Mê

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Nước Ngoài

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Còn Đó Đam Mê – Rachel Gibson

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Còn Đó Đam MêCòn Đó Đam MêĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3

Đang tải...




GIỚI THIỆU SÁCH

Còn Đó Đam Mê – Rachel Gibson

Mckinney ,Texas
1976
Môn toán làm Georgeanne Howard đau đầu, còn đọc sách lại khiến mắt con bé nhức mỏi. Nhưng ít ra thì khi đọc, nó có thể di ngón tay theo từng từ rắc rối và thỉnh thoảng giả vờ là đang vào đầu. Nhưng toán thì làm sao giả vờ như thế được?
Georgeanne gục đầu lên bài kiểm tra trên bàn, lắng nghe tiếng lũ bạn cùng lớp bốn đang chơi đùa ngoài sân trong giờ giải lao dưới ánh nắng ấm áp của Texas. Nó ghét toán, đặc biệt ghét phải đếm hết đống cành củi ngớ ngẩn này. Đôi lúc nó đăm chiêu nhìn chằm chằm vào hình vẽ đám cành củi đến mức cả đầu và mắt đều ong hết cả lên. Nhưng lần nào đếm, nó cũng ra cùng một đáp số – đáp số sai.
Để gạt môn toán ra khỏi đầu, Georgeanne nghĩ về bữa tiệc trà màu hồng mà nó và bà đã định sẽ tổ chức sau khi nó đi học về. Giờ này chắc bà đã làm mấy chiếc bánh nhỏ màu hồng rồi, hai bà cháu sẽ mặc quần áo vải chiffon màu hồng và bày khăn trải bàn, khăn ăn và cốc cũng màu hồng nữa. Georgeanne yêu các bữa tiệc trà màu hồng và con bé cũng rất biết cách bày biện.
“Georgeanne!”
Con bé giật mình. “Dạ, thưa cô.”
“Bà đã đưa em đi khám chưa?”
Con bé gật đầu. Tuần trước, suốt ba ngày liền nó đã phải đọc truyện cho một ông bác sỹ có đôi tai to nghe. Nó trả lời các câu hỏi của ông và viết truyện. Nó làm toán và vẽ tranh. Nó thích vẽ tranh, nhưng những việc còn lại thì đúng là ngớ ngẩn.
“Em đã làm xong chưa?”
Georgeanne nhìn xuống trang giấy viết lem nhem trước mặt. Nó đã tẩy đi tẩy lại đáp số nhiều lần đến nỗi mấy cái ô bé xíu điền kết quả giờ nhuốm một màu xám ảm đạm, và làm rách toạc vài vết hình tam giác cạnh đám hình vẽ cành củi. “Chưa ạ,” nó nói, và lấy tay che.
“Để cô xem em đã làm được gì rồi nào?”
Nỗi sợ hãi đè nặng lên nó, con bé đứng dậy, và bằng một điệu bộ khoa trương nó đẩy ghế gọn vào sát bàn. Đế giày da bóng loáng hầu như không gây ra tiếng động nào khi nó chậm chạp đi tới bàn cô giáo. Dạ dày nó nôn nao.
Cô Noble nhận tờ giấy nham nhở từ tay Georgeanne rồi xem bài làm của con bé. “Em lại làm thế nữa rồi,” cô nói, cáu kỉnh dằn từng tiếng. Sự bực dọc khiến đôi mắt nâu của cô nheo lại và cái mũi nhỏ của cô phát nhức lên. “Em còn định viết kết quả sai bao nhiêu lần nữa đây?”
Georgeanne liếc qua vai cô tới chỗ cái bàn dành cho môn khoa học xã hội nơi hai mươi căn lều tuyết nhỏ xíu được dựng lên từ những viên đường hình lập phương. Lẽ ra phải có hai mươi mốt căn, nhưng vì kém môn tập viết, Georgeanne vẫn chưa được làm căn lều của mình. Có thể là ngày mai.
“Em cũng không biết nữa,” nó lí nhí.
“Cô đã nói với em ít nhất bốn lần rằng kết quả của bài toán thứ nhất không phải là mười bảy. Vậy sao em còn viết vào?”
“Em không biết”. Con bé đã đếm đi đếm lại từng cành củi. Có hai bó, mỗi bó bảy cành , cộng thêm ba cành riêng ở ngoài. Vậy là thành mười bảy.
“Cô đã giảng cho em bài này mãi rồi. Nhìn vào bài đi.”
Khi Georgeanne nghe lời nhìn xuống, cô Noble chỉ vào bó củi thứ nhất. “Bó này có mười cành,” cô oang oang nói, và chỉ tay sang cạnh. “Bó này cũng có mười cành, và chúng ta có thêm ba cành nữa. Mười cộng mười bằng bao nhiêu?”
Georgeanne mường tượng các con số trong đầu “Hai mươi”
“Cộng thêm ba?”
Con bé ngừng lại, nhẩm tính “Hai mươi ba”
“Đúng rồi! Kết quả là hai mươi ba.” Rồi cô giáo tống lại tờ bài làm cho nó “Giờ thì về chỗ làm nốt đi.”
Khi nó trở lại chỗ ngồi, Georgeanne nhìn vào bài toán thứ hai. Nó nhìn kỹ ba bó củi, cẩn thận đếm từng cành một, rồi điền kết quả là hai mươi mốt.
Ngay khi tiếng chuông giải thoát vang lên, Georgeanne chộp lấy cái áo ponsô mới màu tía mà bà nó đan cho, và gần như chạy một mạch về nhà. Vừa bước vào cổng sau, con bé đã thấy mấy chiếc bánh nhỏ màu hồng trên chiếc bàn bếp bằng đá cẩm thạch màu xanh trắng. Căn bếp tuy nhỏ, giấy dán tường màu vàng và đỏ đã bong ở vài chỗ, nhưng lại là nơi Georgeanne yêu thích. Gian bếp toả ra mùi hương của những thứ hấp dẫn và dễ chịu, như bánh ngọt và bánh mì, nước tấy rửa Pine-Sol và nước rửa tay Ivory.
Bộ đồ uống bằng bạc đã đặt sẵn trên bàn trà, và khi nó định cất tiếng gọi bà thì nghe thấy giọng đàn ông vọng ra từ phòng khách. Trừ khách quan trọng ra, không ai được phép lui tới căn phòng đặc biệt ấy, nên Georgeanne bước nhẹ dọc theo hành lang tới trước nhà.
“Có vẻ như cháu gái bà không nắm được chút nào các khái niệm trừu tượng. Con bé toàn dùng từ ngược nghĩa hoặc đơn giản là không thể nghĩ ra từ nó muốn diễn đạt. Chẳng hạn như, khi được xem tranh về quả đấm cửa, con bé gọi: “Cái đó là thứ cháu xoay để mở cửa vào nhà”. Vậy nhưng con bé lại nhận biết được chính xác một cái thang máy, cuốc chim, và gần đủ năm mươi bang” người đàn ông giải thích, và Georgeanne nhận ra đó là ông bác sĩ có đôi tai to đã cho nó làm những bài kiểm tra ngớ ngẩn tuần trước. Nó dừng lại ngay gần ngưỡng cửa, lắng nghe. “Tin tốt lành là cháu đạt điểm khá cao trong bài kiểm tra đọc hiểu”, ông tiếp tục. “Điều đó có nghĩa là cháu hiểu những gì cháu đọc”.

Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Đang tải...

Nhận Xét Của Bạn:

Загрузка...