Mỗi Ngày Một Niềm Vui
Mỗi Ngày Một Niềm Vui
02/10/2019
Món quà của người lữ hành
Món quà của người lữ hành
02/10/2019
Show all

Mơ một miền xanh

Mơ một miền xanh

Mơ một miền xanh

Mơ một miền xanh

Mơ một miền xanh

Tác Giả: Nhiều Tác Giả

Danh mục: Kỹ Năng

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Mơ một miền xanh – Nhiều Tác Giả

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình Ảnh Tên Sách/Ebook Download – Đọc Online
Mơ một miền xanh Mơ một miền xanh ĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





GIỚI THIỆU SÁCH

Mơ một miền xanh – Nhiều Tác Giả

Cuộc sống hiện đại đôi khi khiến chúng ta lãng quên đi một cử chỉ nhỏ nhưng vô cùng ý nghĩa, bạn có bao giờ nghĩ rằng mẹ bạn cũng rất cần những bông hồng tuyệt đẹp như những bông hồng bạn dành tặng cho bạn gái của mình. Giữa bộn bề công việc ta quên rằng tình yêu cần có sự lãng mạn. Giữa no đủ, ta lơ đãng không để ý tới một em bé nghèo khổ đang cần giúp đỡ, một người bạn tật nguyền khao khát được đi học, một ông lão cô đơn không nơi nương tựa cần một. Đôi khi ta ghen tỵ với thành công của người bạn thân, đôi khi ta bỏ quên một người tốt đi ngang qua cuộc đời. Mệt mỏi khiến ta dễ đầu hàng và bỏ cuộc mà không nhìn thấy xung quanh bao cuộc đời còn bất hạnh hơn ta. Có lúc ta giận giữ mà không biết mình đang làm tổn thương một người khác…
Tủ sách “Sống đẹp” là những bài học giản dị về cách đối nhân xử thế, những câu chuyện súc động xoay quanh cuộc sống đời thường gia đình, tình yêu, công việc, trường lớp, bạn bè… Ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, lòng bao dung, sự hi sinh, lòng kính trọng, mà đôi khi ta sống vội vã đã vô tình bỏ qua.
Với mong muốn cùng bạn đọc tìm lại mình trong từng khoảnh khắc của cuộc sống, và hướng tới một NHÂN CÁCH SỐNG tốt đẹp hơn, chúng tôi đã biên soạn bộ sách này với những câu chuyện đầy ý nghĩa được chọn lọc từ Internet. Những câu chuyện giản dị ấy là những lời tâm sự sẻ chia, những bài học, những câu triết lý về cuộc đời… của những tâm hồn cao đẹp khắp nơi trên thế giới. Trước những khó khăn thử thách trong cuộc đời, tủ sách “Sống đẹp” là lời động viên lớn lao, là lời chúc tốt lành chúng tôi xin gửi tới bạn đọc!
Lũ trẻ trong khu đặt cho vợ chồng già Jack và Ruby Jones biệt danh “Mũi đỏ”. Họ sống lập dị, suốt ngày đóng cửa trong nhà, chẳng đi lại với ai trong khu.
Nghe nói suốt ngày hai người uống rượu. Không rõ có phải vậy không, nhưng điều mà tôi biết chắc là mỗi khi chúng tôi tụ tập ở gần nhà họ thế nào cũng nghe la: “Tránh xa mấy bụi hồng ra!”.
Những bụi hồng đỏ thắm tuyệt đẹp làm thành một hàng rào bao quanh khoảng sân trồng cỏ nhà Jones. Những nhà trong khu của chúng tôi vốn sân liền sân nên sự hiện diện của một hàng rào dù là hoa hồng, cũng khiến lũ trẻ con bực bội, nó làm chúng tôi không thể tự do chơi bóng ném. Lũ trẻ con chúng tôi khoái trá tìm cách bí mật chọc tức ông bà Jones. Thế nên họ mới có biệt danh “Mũi đỏ”.
Mấy bà trong khu thì thào rằng, gia đình Jones sắp đón người con trai duy nhất giải ngũ từ vùng Vịnh trở về. Thường các gia đình có người thân từ chiến tranh trở về đều hoan hỉ, nhưng gia đình Jones vẫn im lặng đóng cửa.
Hôm hai ông bà “Mũi đỏ” đi đón con trai, chúng tôi như chim xổ lồng rủ nhau chơi banh ném dọc bãi cỏ trước khu nhà của chúng tôi. Cuộc chơi náo nhiệt, ầm ĩ, mặt mũi chúng tôi đỏ bừng, đẫm mồ hôi. Một sự cố bất ngờ: trong lúc Johnny McGrath tuyệt vọng nhoài người bắt bóng, nó ngã nằm lên những bụi hồng. Tiếng thét thảm thiết của Johnny vì bị gai hồng đâm không làm chúng tôi khiếp sợ bằng bóng dáng chiếc xe hơi của gia đình “Mũi đỏ” đúng lúc đó thấp thoáng đầu phố. Cả bọn nhào vào kéo Johnny ra, nhưng đám gai hồng trung thành với chủ níu chúng tôi lại.
Thật khủng khiếp, chiếc xe hơi của nhà “Mũi đỏ” trờ tới, Jack “con” nhảy ra khỏi xe. Anh ta gầm lên: “Lũ ranh con. Tao bắn nát óc chúng mày”. Không để ý tới cảnh hai ông bà già cố ghìm người con trai trong cơn điên cuồng, chúng tôi đạp lên gai chạy thục mạng thoát thân.
Về tới nhà, chị em tôi đóng sập cửa, cài chốt rồi ngồi thụp xuống đất thở hồng hộc. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra. Nghe thủng câu chuyện, mẹ tôi lắc đầu, rồi bà kéo chúng tôi đứng dậy. “Đi với mẹ.” “Đi đâu?” Tôi cố lấy hơi hỏi lại. “Còn đi đâu nữa. Ra sửa lại mấy bụi hồng bị các con làm nát,” mẹ tôi đáp. “Anh ta bắn chết!” Tôi trì người lại. “Cứ đi,” mẹ tôi đẩy tôi ra cửa.
Mẹ tôi ngồi xuống bên bụi hoa. Bà nhặt tỉa những bông hoa bị gãy, dựng những thân cây bị đổ. Gai hồng làm tay bà rớm máu. Tôi như chết đứng khi thấy bóng bà Ruby “Mũi đỏ” từ trong nhà bước ra. “Tôi đang sửa lại mấy cây hoa. Bà thông cảm, trẻ con mà!” Mẹ tôi nói. Bà Ruby nhìn mẹ tôi chằm chằm. “Anh Jack khỏe không, thưa bà? Thực may cho anh ấy. Chiến tranh có bao điều khủng khiếp,” mẹ tôi tiếp tục. Bỗng nhiên bà Rubby “Mũi đỏ” ngồi thụp xuống và bà bật khóc…
Từ ngày ấy trở đi, hàng rào hoa hồng trở thành chiếc cầu thân thiện giữa chúng tôi với gia đình Jones. Bà Rubby “Mũi đỏ” nay là bà cô Rubby. Jack sau một thời gian dài điều trị những cơn sốc tâm lý do chiến tranh gây ra, đã lấy vợ. Những bụi hồng, món quà của bà nội Jack trồng để trông chờ ngày trở về của đứa cháu yêu, vẫn đẹp mơn mởn. Bà đã không đủ sức để chờ Jack, nhưng anh chỉ được biết tin này khi bước chân xuống phi trường. Đó là lý do hôm đó anh ta nổi cơn điên dọa bắn chúng tôi.
Nhưng điều quan trọng nhất mà tôi học được từ câu chuyện của quá khứ là cách xử sự chân thành, trung thực, yêu thương và dũng cảm của mẹ tôi. Điều gì sẽ đến nếu mẹ tôi cũng tránh né gia đình Jones như những người hàng xóm khác?


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *