Một Truyện Dài Không Có Tên
Một Truyện Dài Không Có Tên
11/09/2018
Người Việt có dân tộc tính không
Người Việt có dân tộc tính không
11/09/2018

Nắng Đồng Bằng

Nắng Đồng Bằng

Nắng Đồng Bằng

Nắng Đồng Bằng

Nắng Đồng Bằng

Tác Giả:

Danh mục: Văn Học Việt Nam

Đặt Sách FAHASA
Đặt Sách SHOPEE
Đặt Sách VINABOOK

Download sách Nắng Đồng Bằng – Chu Lai

Bạn đọc vui lòng nhấp chọn định dạng Ebook (pdf/epub/mobi/azw3) để Download hoặc đọc online. Cảm ơn.

Hình ẢnhTên Sách/EbookDownload – Đọc Online
Nắng Đồng BằngNắng Đồng BằngĐỌC ONLINE

DOWNLOAD PDF DOWNLOAD EPUB DOWNLOAD MOBI DOWNLOAD AZW3





Загрузка...

GIỚI THIỆU SÁCH

Nắng Đồng Bằng – Chu Lai

Đã thấy gió từ sông Sài Gòn phả nhẹ vào mặt. Gió mang theo cái vị nồng nồng tanh tanh của dòng sông lắm tôm nhiều cá. Măng lồ ô sắp tàn, đang cố vươn những búp vàng sậm lên lưng chừng rừng. Nom hao hao những ngọn nến khổng lồ đang cháy. Cháy nhợt nhạt. Cháy giữa một trời mưa.
Nước ở đâu mà tuôn mãi không thôi. Nước rung rào rào trên lá. Nước tràn trên mặt đất. Nước chảy theo những thân cây. Rừng ướt sũng, đất ướt sũng, và trời mãi cũng chẳng thấy khô hơn. Mới xế chiều mà rừng đã muốn tối om. Rừng như xị ra. Mặt trời vẫn còn đâu đó ở đường chân trời. Nó đang thổi hồng một đám mây màu xám chì, giống như đống trấu ủ giữa sương mù đặc sệt. Dai dẳng trên cao, tiếng “đầm già” nhoè nhoẹt lúc gần lúc xa, nghe thuốn buốt như có cánh ong nào siết vòng ngay mang tai. Chiếc L.19 có dáng bay của một con chuồn chuồn ướt cánh, nhưng cái đầu của nó cứ vênh lên ngạo nghễ.
Vừa thấy được một mảng xanh đã tiếp liền những bãi trống. Những bãi B.52 trống hơ trống hoác khiến dải rừng gợi lên sự liên tưởng tới cái đầu lở trốc. Mùi khét của nó vẫn còn vương vất trong mưa. Đưa lưỡi nếm trên môi, bỗng dưng thấy vị đắng. Một đàn dọc đen trũi vội vã quăng mình trên ngọn cây cao. Chúng nó tản cư về những vùng rừng già yên tĩnh, ít tiếng đạn bom.
Tấm phên tre lót trên đường thồ rung lên cót két. Bùn đất lép nhép trào qua những kẽ phên, nhuộm nâu những bàn chân bước mệt mỏi. Bùn vấy lên những bắp chân gầy guộc, rồi chảy xuống như những vết thẹo màu đen. Thoạt nhìn ngỡ hàng quân đi giày. Một loại giầy rách tướp, cổ cao. Cái dòng người khoác vải nhựa nom gồ lên như những lưng lạc đà màu xanh. Khuôn mặt họ nhợt nhạt, quắt đi trong vành mũ sùm sụp đang nhỏ nước. Chỉ lộ rõ những con mắt nhìn xuống, đăm chiêu, phờ phạc. Đoàn người im lìm chuyển dịch…
Một thân người hơi dừng, hai bàn chân bật nhảy kiễng lên: cái cục gồ màu xanh trườn lên đầu. Người ấy lại bước cắm cúi, gò má co giật, mắt tối lại đầy vẻ chịu đựng. Vấp phải chiếc rễ cây nhẫy bùn, anh ta ngã sấp mặt, chiếc dép truội lên tới gần đầu gối, chiếc lưng lạc đà oặt qua, khẩu súng văng mạnh vào gốc cây. Bàn tay lấm bùn như đi găng của anh quờ quạng. Con mắt người lính đỏ vằn, trừng trừng nhìn vào một điểm nào không rõ.
– Mẹ tiên sư mà… à… ày!
Như phát điên, anh chồm dậy quơ khẩu AK xỉa thẳng vào cái rễ cây đó, nghiến răng kéo hết băng đạn. Bùn nước bắn tung toé và… mưa nuốt đi cái tràng đạn cuồng loạn ấy nhả ra xa.
Một người đeo súng ngắn chạy xuống. Anh nghiêm nghị dừng lại trước người lính, định quở trách một câu gì đó nhưng lại phẩy tay, thở dài bỏ đi. Cũng dáng đi cắm cúi, lặc lè.
Có người bỗng dời hàng, chạy tạt vào một cái kho đổ bên đường. Lát sau người ấy thất thểu đi ra. Sau lưng anh chỉ còn lại những bao gạo không, nhăn nhúm, mục nát.
Dòng người vẫn im lìm chuyển dịch…


Sách/Ebook Cùng Chủ Đề:

Загрузка...